Đầu tiên thì mình phải nói là mình cực mê Dior (cái này thì chắc ai cũng biết rồi nhỉ). Mình sẽ không bao giờ quên được người chịu trách nhiệm cho việc thay đổi công thức Miss Dior EDP đâu. Nhưng phải công nhận Francois Demachy, nhà chế tác nước hoa của Dior, là một người cực kỳ thông minh. Poison Girl EDP là một trong top 5 mùi hương yêu thích của mình, với cái kết hương vanilla đỉnh nhất mà mình từng ngửi thấy.
Mình sẽ cố gắng review thật chi tiết theo cách mà mình muốn chia sẻ với mọi người trên thế giới trước khi tự mình trải nghiệm nó. Phải nói là bản EDP đời đầu cực kỳ "kén" cơ địa. Dù mình không tin hoàn toàn vào thuyết này nhưng với chai này thì thấy khá đúng. Nó là một mùi hương phức tạp với sự kết hợp của cam đắng, hạnh nhân, hoa hồng Damask và một lớp nền đầy mê hoặc.
Tiện đây nói luôn là bản EDT không phải gu của mình. Nó không tệ, nhưng cái hiệu ứng nóng - lạnh với cam đóng băng làm chủ đạo không thuyết phục được mình lắm. Mình có cả hai bản và EDP vẫn luôn là chân ái vì nhiều lý do. Có thể một số bạn sẽ than phiền là nó quá ngọt, nhưng trên da mình, đúng như FD đã nói, nó là một "cái bẫy ngọt ngào" khiến mình cảm thấy tự tin, quyến rũ và đầy quyền lực. Độ lưu hương và độ tỏa của nó cực kỳ ổn luôn!
Còn về bản flanker mới tên là Unexpected, dù được nồng độ như một bản EDT nhưng mình lại thấy nó là một mùi hương hoàn toàn mới. Ban đầu mình cũng chẳng mặn mà lắm đâu, nhưng hôm nay ngửi thử thì... ôi thôi! Cam máu của Dior là chân ái của mình rồi, lại còn có thêm nốt gừng nữa chứ. Dù lúc đầu tính không mua đâu, nhưng mẹ mình khen quá nên mình phải thử.
Về ưu điểm thì chai này có thiết kế đẹp, thành phần cũng rất ổn cho một bản EDT. Cam máu tuy nhẹ nhàng hơn hai bản trước nhưng lại tạo cảm giác phấn mịn trên nền gừng tươi mát. Nốt gừng mang lại sự tươi mới và cay nồng dễ chịu, dù phải đợi một chút mới thấy rõ. Phần hương giữa thực sự ĐỈNH, không phải kiểu ngọt như kẹo dẻo đâu, mà là kiểu khiến mình cứ muốn hít hà mãi không thôi. Nó vẫn gợi nhớ đến Poison Girl nguyên bản nhưng khác biệt ở chỗ hạnh nhân được thay bằng hạt phỉ. Độ tỏa hương khá tốt, còn độ lưu hương thì... để xem đã. Sự kết hợp giữa nốt gỗ quý phái và cảm giác cay nồng thực sự rất tuyệt.
Điểm trừ duy nhất là nếu bạn định đánh giá nước hoa ngay từ lần xịt đầu tiên giống mình thì chắc chắn sẽ muốn bỏ qua luôn. Lúc mới xịt, nó hơi gắt và khó chịu, cảm giác như mùi thuốc xịt côn trùng ấy, thậm chí càng về sau càng thấy khó chịu. Nhưng hãy kiên nhẫn, vì sau 1-2 tiếng, phép màu mới thực sự bắt đầu... Nó trở nên cực kỳ thanh lịch, có cá tính và đầy hứa hẹn. Chốt lại là phải test lên da mới chắc chắn được nhé, mình đang rất muốn chốt đơn đây.
Nói chung là vậy thôi. Có vẻ như nước hoa những năm gần đây đang dần trở nên đại trà và nhạt nhòa hơn, giống như mấy dòng mới của Lancome vậy. Chúng ta nên trân trọng những mùi hương kinh điển trước khi quá muộn...