Tui đang review bản Demachy 2011 của Miss Dior Originale nha, dù tui cũng có xài qua bản vintage từ những năm 1950 nữa. Cái bảng thành phần trên perfumista bị lược bớt vô lý quá, chỉ còn đúng 3 nốt, chứ thực tế đây là một mùi hương kiểu Pháp cổ điển cực kỳ phức tạp, nhiều tầng lớp luôn. Mở đầu là cảm giác aldehyde sắc sảo, tươi mát với mùi galbanum xanh mướt, có cả cam bergamot, bưởi và một chút chanh limette thoang thoảng.
Có một nốt kiểu như hành lá hay hẹ ấy, nghe hơi lạ nhưng không hề khó chịu, có thể là asafoetida, nó giúp làm dịu đi cái độ sắc của mùi hương. Nó tạo ra một nét thảo mộc, hơi hướng "mặn" kiểu đồ ăn rất đặc trưng. Đây chính là kỹ thuật "parry" (đỡ đòn) mà các nhà làm nước hoa Pháp ngày xưa hay dùng: họ sẽ tung ra một nốt hương khác biệt để "chặn" một hướng mùi đang đi, khiến người ta cứ phải đoán già đoán non, không tài nào giải mã hết được cái sự ma mị đó.
Tầng hương giữa là hoa nhài, hoa dành dành và có thể là hoa hồng trà, nhưng theo kiểu "trừu tượng" của giữa thế kỷ trước, tức là nó thiên về kiểu xà phòng, phấn thơm chứ không phải mùi hoa tươi rói đâu. Nền là kiểu chypre cổ điển, tinh tế và kín đáo, có thêm chút quế để tạo độ ấm. Nhìn chung thì đây là một mùi xanh, thảo mộc, sạch sẽ kiểu xà phòng, cực kỳ sảng khoái và nam nữ đều dùng được (Luca Turin có nói là nhiều mùi vintage cho nữ giờ nghe có vẻ hơi "gai góc" với tụi tui).
Bản vintage tui dùng thì có mùi "bếp núc" hơn, kiểu thảo mộc như xô thơm hay cỏ xạ hương, giống như hình ảnh một người nội trợ thời Mad Men vậy. Miss Dior bản này chính là "bà tổ" của dòng xanh/aldehyde/floral/chypre đó, mở đường cho cả Chanel No.19 hay YSL sau này. À, tui là nam và tui vẫn cực mê xịt em này vào mùa hè ở Texas nha. Đừng nhầm với mấy bản Miss Dior Cherie hiện đại, tụi nó không liên quan gì tới siêu phẩm 1947 này đâu!