Cảm ơn Dior đã phá nát mùi hương phong cách của tui. Tui chưa bao giờ nghĩ ngày này sẽ tới, giờ tui mới hiểu tại sao mọi người lại giận dữ thế khi Miss Dior Cherie bị khai tử. Miss Dior EDP bản 2012 là một thứ gì đó cực kỳ khó tả. Nó rất thật, một mùi hương đúng nghĩa, khác hẳn với kiểu mùi mà giờ đây đi đâu cũng thấy như La Vie Est Belle, từ siêu thị cho đến khi đi chơi đêm với bạn bè.
Sự thay đổi này chẳng khác nào chơi trò roulette Nga vậy. Từ Cherie sang bản Miss Dior thẳng thắn là một sự cải tiến thông minh, nhưng từ bản 2012 đến bản EDP 2017 mới thì đúng là trải nghiệm tệ nhất tui từng gặp. Vấn đề là thứ duy nhất còn gợi nhớ về Miss Dior yêu thích của tui là bản EDT - thứ vốn là phong cách của tui. Hay là không còn nữa? Để tui lau nước mắt rồi nói tiếp.
Mới nhận được chai mới, tui đã rất vui. Nhưng nói thật nhé, bản EDT này giống Coco Mademoiselle EDP kinh khủng! Trong giờ đầu tiên gần như không phân biệt được luôn. Khác biệt chính là bưởi/chanh so với cam máu. Rồi Dior làm cái quái gì vậy? Miss Dior EDT hồi trước là mùi patchouli caramel, hơi gắt một chút nhưng vì lý do gì đó, nó mang lại cho tui cảm giác quyền lực: tui ở đây, tui là nhất, tui vừa tinh tế, vừa sang chảnh, vừa sexy, vừa đẳng cấp và *bíp* đủ thứ còn lại. Cực kỳ sexy, cực kỳ đẳng cấp, độc bản giữa một thế giới đầy những mùi hương "dễ chịu". Còn bây giờ á? Giờ tui thấy ngại khi xịt nó luôn...
Bây giờ á: Nó có nét giống mùi cũ nhưng cảm giác cực kỳ nhân tạo. Hoa hồng thì nhạt nhòa, patchouli thì như kiểu không phải nhân vật chính, còn cam máu thì biến thành kiểu cam xạ hương rồi. Trời ơi, tui không muốn viết thêm những dòng đầy bình luận tiêu cực này đâu, nhưng tui sẽ không bao giờ quên cái mùi patchouli caramel trên quần áo tui ngày xưa... Vậy nên, hãy âm thầm nói lời tạm biệt với những gì còn sót lại của một kiệt tác. Tại sao chứ? Tại sao Lancome làm ra những "quả bom" về độ tỏa và bám tỏa, còn mấy nhà như Chanel, Dior lại cứ ra cả đống phiên bản nước lỏng nhạt nhẽo chẳng vì lý do gì vậy?
Review nhanh các bản 2018:
- EDP: Một mùi hoa nhạt nhẽo, cố bắt chước bản Blooming Bouquet đang bán chạy.
- EDT: Như đã nói ở trên, một bản "muốn làm" Miss Dior 2012 nhưng bị phá nát một cách lặng lẽ.
- Blooming Bouquet: Mùi tươi mát/hoa cỏ đại trà nhưng cực kỳ gây nghiện, mỗi tội không có độ tỏa hay bám tỏa gì cả.
- Absolutely Blooming: Bản sao của Armani Si, ít nghiêm túc hơn, kiểu bánh bèo hơn. Mùi mâm xôi, hoa hồng, xạ hương kiểu bình thường thôi.
Tui từng là fan cứng vì tưởng đã tìm thấy phong cách đời mình, nhưng giờ tui là kẻ ghét nó nhất. Tui sẽ không tốn một đồng nào cho dòng Miss Dior nữa. Quảng cáo thì đẹp lung linh, có cả Natalie Portman, sự kiện hoành tráng... nhưng ở Hy Lạp tụi tui có câu: Nói quá nhiều thì chỉ dành cho những thứ/người nghèo nàn thôi. Quá nhiều lời hoa mỹ, ánh đèn lấp lánh... thì đừng mong đợi gì hay ho.