Phương Lê Huỳnh
Tui vừa mới tậu được chai Miss Dior Originale bản EDT đầu tiên, cái bản mà mọi người biết đó, là phiên bản hiện tại của công thức 1947 gốc. Giờ có nhiều bản flanker quá nên muốn tìm đúng cái mùi 1947 là phải gọi tên cực kỳ cẩn thận, chứ mấy bạn nhân viên ở store bây giờ chắc gì đã biết cái mùi "New Look" thời hậu chiến nó như nào, họ chỉ biết cái bản cherry-vanilla-pomegranate dễ thương mà Natalie Portman hay quảng cáo thôi. Tình cờ tui cũng có một mẫu chiết nhỏ của bản EDT vintage từ những năm 1960. Hai cái này khác nhau nha, tui không rõ là do bản 1960s đã bị biến đổi theo thời gian hay không, nhưng về cơ bản thì đều là kiểu hương xanh/hoa/chypre kiểu Pháp cổ điển cực kỳ chuẩn chỉnh. Bản vintage thì thiên về thảo mộc kiểu "mùi bếp núc" lúc hạ hương, làm tui nhớ đến mấy mùi gia vị nấu ăn của mẹ hồi xưa. Bản cũ thì lúc đầu có vẻ quyến rũ, lẳng lơ... nhưng về sau lại mang cảm giác cực kỳ gia đình, kiểu một người phụ nữ thế kỷ trước mặc đồ New Look đi nhà thờ rồi về nhà nấu cơm cho chồng vậy. Còn bản Originale EDT hiện tại thì ập đến với những nốt aldehyde kích thích khứu giác, galbanum và một chút chanh thanh mát; khi lớp màn mỏng manh đó dịu xuống, tui thấy xuất hiện một nốt "protein" mặn mà đến kinh ngạc; nếu như bản Diorella chỉ gợi ý nhẹ thôi thì Miss Dior mang đến cho bạn cả một bàn tiệc thịt nguội luôn. Tui đoán cái nốt "protein" này là sự kết hợp giữa nhựa cây phong birch của Nga (kiểu mùi thịt nướng shashlik) với có thể là diên vĩ, heliotrope, nghệ và cả thì là nữa? Trong khi đó, sự tươi sáng của chanh vẫn cứ lấp ló trên nền hương thịt nướng đó. Sau đó là sự bung nở của hoa cỏ, với nhài chua thanh và hoa loa kèn nồng nàn, kèm theo một chút hoa thủy tiên bụi bặm, tạo nên một sự tỏa hương cực mạnh, có khi còn "đấu" được với cả Alien hay Fracas luôn ấy. Các nốt gỗ như tuyết tùng, đàn hương, patchouli, rêu sồi và tonka xuất hiện như một khung sườn chypre vững chắc. Nốt tonka thì hát lên giai điệu cherry-hạnh nhân-thuốc lá giữa một rừng hoa dày đặc. (Mà lạ nha, tui chẳng thấy cái mùi "nội y gợi cảm" mà nhiều người hay nói ở bản Miss D đâu). Đến cuối cùng, cảm giác như một quý cô sang trọng trong bộ đồ tweed với kiểu tóc búi cao xuất hiện, và một chút hoa cam (neroli) nhẹ nhàng hôn lên bàn tay lạnh lùng đó. Đó chính là vẻ đẹp kiêu sa của mùi hương này, như một "Nàng công chúa băng giá" thập niên 50 trong bộ suit Dior New Look cắt may hoàn hảo. Khi hạ hương hoàn toàn, các loài hoa nồng nàn hòa quyện cùng mùi gia vị nấu ăn, tạo ra một sự kết hợp chua/mặn cực kỳ thú vị, thứ mà mấy bạn fan nhạc pop hiện đại chắc chắn sẽ không bao giờ dám xịt đâu. Cái mùi hương còn vương lại trên da nhiều giờ sau đó làm tui nhớ da diết về một ký ức tuổi thơ: đó là mùi của cô thư ký thời những năm 1960 của ba tui. Cô ấy luôn tỏa ra một mùi hương mặn mặn, giống như mùi bột bánh tortilla vừa mới ra lò vậy. Cái nốt hương bột bánh tortilla cổ điển đầy mê hoặc đó đã hớp hồn tui từ hồi còn nhỏ, và đến tận bây giờ, nó vẫn khiến tui thấy hoài niệm vô cùng.