Đây chính là 'chân ái' của mình. Thú thật là mình chưa bao giờ là fan của dòng J'adore bản gốc. Từng thử qua cả J'adore d'Or rồi, cũng mua luôn rồi, nhưng cảm giác vẫn cứ bị nhẹ quá. Mà nói thật, mình cũng hơi ngán cái cảnh Charlize Theron cứ hết bước ra khỏi hồ bơi lấp lánh lại đến bộ váy nàng tiên cá màu vàng rồi. Cô ấy đẹp thật, nhưng Dior thử quảng bá cho phụ nữ da màu một lần xem sao! Với mình, J'adore mới thực sự là đối thủ xứng tầm với Gabrielle của Chanel, chứ không phải mấy cái kiểu 'Dior in Joy' hay 'Joy in Dior' ngớ ngẩn kia. Nhưng thôi, quay lại với J'adore Infinissime nhé. Ngay từ cái ngửi đầu tiên, mình đã biết đây chính là nó.
Dù sở hữu cả một bộ sưu tập nước hoa nhưng hôm qua, tự dưng mình lại muốn 'khoác lên mình' em này. Thật kỳ lạ và cũng thật mãn nguyện, nốt hương đầu tiên mình cảm nhận được chính là Hoa Hồng. Mình mê hoa hồng nhất, nhưng cũng cực kỳ cuồng các dòng hoa trắng. Mình có cảm giác Olivier Polge đã làm điều tương tự với dòng Tubéreuses de Grasse trong Gabrielle (Essence) của Chanel, giống như cách François Démachy đã làm với nốt hoa Huệ trong bản Infinissime đầy uy quyền này. Họ đã mang đến cho loài 'Carnal Flower' một vẻ thanh lịch, đài các và đầy khí chất Paris.
Có một điều khá thú vị là mình cực thích những loài hoa trắng có chút 'bẩn' một chút – kiểu mùi hương đầy mê hoặc, quyến rũ như để dẫn dụ loài bướm đêm ấy. Dù đôi khi mấy loài hoa này cũng có mùi hơi nồng hay thậm chí là khó ngửi, nhưng dù thế nào đi nữa, Chanel hay Dior đều luôn giữ cho nước hoa của họ một vẻ tinh khiết và vương giả. Nếu Miss Dior mang nét thanh lịch, chuẩn mực của một quý cô Paris, thì Infinissime lại là một bản giao hưởng đầy đặn, mượt mà và có độ tỏa hương cực kỳ ấn tượng. Nó không quá gắt như Poison hay Giorgio, nhưng lại đủ xuất sắc để tỏa sáng nhờ tài năng của monsieur Démachy. Sự kết hợp giữa Huệ, Ngọc Lan Tây, Nhài, Hồng và Linh Lan tạo nên một mùi hương hoa cỏ cực phẩm, còn gỗ đàn hương thì giúp mọi thứ trở nên vững chãi và bình yên hơn. Ôi, mình yêu những loài hoa này quá đi mất...