Karen Hoàng
Có một nốt hương acetone khiến mùi này mang lại cảm giác hơi bị hóa học nên mình không thấy dễ chịu cho lắm. Thực ra nó không tệ, nhưng mình nghĩ có nhiều lựa chọn "cổ điển" khác tuyệt hơn nhiều.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Có một nốt hương acetone khiến mùi này mang lại cảm giác hơi bị hóa học nên mình không thấy dễ chịu cho lắm. Thực ra nó không tệ, nhưng mình nghĩ có nhiều lựa chọn "cổ điển" khác tuyệt hơn nhiều.
Mình vừa tậu được một chai Diorissimo vintage nhỏ xíu trên Ebay. Mình vốn rất tò mò về mùi hương này vì thấy mọi người khen nhiều, vả lại mình cũng là "fan cứng" của một mùi hoa linh lan khác là Jessica McClintock. Có lẽ chai mình mua bị cũ quá rồi chăng? Cảm giác mùi hương hơi đơn điệu. Mình đã kỳ vọng nó sẽ thật bùng nổ và ấn tượng, nhưng thực tế thì không như vậy. Mùi hương này ngọt ngào và dễ thương, nhưng lại thiếu đi cái sự tươi vui, tràn đầy sức sống mà mình thường cảm nhận được ở Jessica McClintock. Có lẽ giờ khó tìm được chai chuẩn, mình nhớ có ai đó từng bình luận rằng Diorissimo dễ bị bay mùi khi tiếp xúc với ánh sáng, nên có lẽ những nốt hương đặc sắc trong chai của mình đã biến mất rồi. Dù sao thì, mình thấy mình không thích chai Diorissimo đắt đỏ này bằng chai Jessica McClintock tuyệt vời mà giá lại bình dân hơn. Mình nghĩ nước hoa là sở thích cá nhân thôi, và đôi khi những chai giá rẻ lại là những món bảo vật vô giá.
Diorissimo là "người tình" trong bộ sưu tập của tôi – nó mang hơi thở trẻ trung như chính mùa xuân vậy! Tôi vốn rất yêu hoa linh lan. Loài hoa này không phổ biến ở Bắc Mỹ nơi tôi đang sống, nhưng lớn lên ở Đông Âu, tôi vẫn nhớ như in hình ảnh chúng nở rộ dưới mọi hàng rào vào tháng Năm, với những bó hoa nhỏ xinh được gói trong lớp lá xanh đậm bóng bẩy, bày bán tại các khu chợ góc phố tự phát cùng với những cành tử đinh hương tím và trắng. Tôi đã từng ước mình có thể đóng chai mùi hương ấy... Và Diorissimo chính là thứ gần nhất với ký ức đó: linh lan là nốt hương chủ đạo, nhưng không phải là loài hoa duy nhất; tôi còn cảm nhận được cả tử đinh hương, một chút nhài, cùng hương lá và cành cây xanh mướt, vẫn còn vương chút sương sớm. Tôi đang sở hữu bản EDP mua từ năm 1999, độ lưu hương khá tốt, khoảng 7 tiếng. Khi khô dần, mùi hương để lại một chút xạ hương civet (có thể nhận ra nhưng không quá nồng mùi động vật), gần như không có gỗ đàn hương và chỉ còn sót lại dư vị mong manh của các loài hoa trắng. Một điểm cộng lớn là hoa linh lan trong Diorissimo không hề bị "mùi xà phòng". Chính cái mùi xà phòng đó là lý do khiến tôi không thể xịt được Muguet de Bonheur của Caron hay Lily of the Valley của Yardley; và khác với hai chai đó, Diorissimo tràn ngập ánh nắng rực rỡ.
tui đang có một chai vintage từ những năm 80 nè. Dù nó cũng bị tiếp xúc với ánh nắng hơi lâu một chút, nhưng bản những năm 80 này vẫn cứ là thơm tươi mới và cực kỳ xinh đẹp, không biết có phải do công thức hiện tại dễ bay mùi hơn không nữa. Với tui, đây chính là mùi hương Dior hoàn hảo và cũng là mùi hương mùa xuân lý tưởng nhất luôn. Mọi người cứ hay bảo mùi hương là phải phức tạp về cấu trúc hay nguyên liệu này nọ... Thôi đi nha, mùi này chính là minh chứng ngược lại đó. Nó là sự kết hợp đơn giản, thanh lịch và đầy vẻ đẹp của hoa linh lan, điểm xuyết thêm chút hương nhài indolic, hoa tử đinh hương và xạ hương civet. Đây là kiểu mùi hương mà khi xịt lên hay ở gần, mình sẽ cảm thấy cực kỳ dễ chịu và hạnh phúc. Nó làm tui nhớ đến cảm giác được nhảy múa giữa những cánh đồng hoa, hay như tui hồi xưa, hay đi đường vòng từ trường về nhà để được ngắm thật nhiều hoa đẹp. Mùi hương không giống y hệt như vậy đâu, nhưng vào mùa xuân hay mùa hè, hương thơm từ những cánh hoa cứ thoang thoảng trong gió. Mùa đông thì cái lạnh làm mùi indolic rõ hơn, còn sáng sớm thì sương mai làm mùi hương có chút ẩm ướt, mướt mát. Nói chung là cực kỳ đa năng, xịt lúc nào hay ở đâu cũng hợp, thậm chí làm mùi hương cho đám cưới thì quá tuyệt. Nó vừa mang cảm giác đi trước thời đại, vừa như một bản cổ điển vượt thời gian. Đẹp xuất sắc, không còn lời nào để khen luôn!
tui từng xịt em này hồi những năm 20 tuổi, nhưng lúc đó bị một đồng nghiệp chê là mùi giống "nước lau bóng đồ gỗ" làm tui tụt mood kinh khủng, đúng là cái đồ đáng ghét mà lol!! Nhưng mà sau bao nhiêu năm, tui vừa tự thưởng cho mình một chai 50ml mới nhân dịp sinh nhật, và trời ơi, tui thấy quyết định này quá đúng đắn luôn!! Hôm qua tui mới xịt lại lần đầu thì được mẹ khen nức nở, mẹ hỏi ngay là tui đang dùng loại nước hoa xinh đẹp gì thế. Rồi ngay hôm nay, anh rể tui lúc ra về cũng hỏi y hệt, còn bảo là "Paula ơi, hôm nay em thơm tuyệt vời luôn"!! lol'lol'lol!! Diorissimo có thể đã được thay đổi công thức so với hồi tui dùng ngày xưa, nhưng tui phải khẳng định là em ấy vẫn giữ được nét đẹp độc bản như trước giờ!! Cảm giác giống như mình đang đắm mình trong một hồ nước trong lành, mát rượi vào một ngày xuân hay hè ấm áp vậy, rồi khi mình ngoi lên mặt nước, ánh nắng lấp lánh phản chiếu qua làn nước trong vắt ấy!! Diorissimo đúng chuẩn là một mùi hương đơn nốt luôn, kiểu hương hoa Linh Lan được chế tác cực kỳ tinh tế!! tui thực sự có thể hình dung ra cảnh Công nương Diana đang xịt và cực kỳ tận hưởng viên ngọc quý đầy sang trọng này!! tui vui lắm vì cuối cùng cũng đưa được Diorissimo trở lại vị trí vững chắc trong bộ sưu tập nước hoa của mình!!
Diorissimo của Edmond Roudnitska từ năm 1956 nè. Nghe bảo Hoàng tử Rainier đã ngửi thấy mùi hương này trên người Grace Kelly, và đó là lý do vì sao ông ấy cưới bà ấy luôn, cười chết mất! Mùi hương này gợi nhớ về một thời mà phụ nữ còn thơm tho hơn chúng mình bây giờ nhiều. Kiểu như hoa vừa mới cắt và được cắm thành những bó hoa đẹp nhất mà tui có thể tưởng tượng được ấy. Chẳng hiểu sao giờ tụi mình lại thích nhận trang sức hay quần áo đắt tiền hơn là hoa, hay ít nhất là một mùi hương hoa cỏ như thế này nhỉ. Với tui, Diorissimo giống như một khu vườn sau cơn mưa vậy. Nó dẫn dắt mình bước vào một khoảng sân có đài phun nước, bao quanh bởi hoa linh lan, tử đinh hương, boronia và hoa loa kèn. Cảm giác như đang lạc vào một khu vườn hoàng gia được chăm sóc cực kỳ tỉ mỉ. Mở đầu là một sự bùng nổ tươi mát của cam bergamot, kèm theo đó là những nốt hương xanh mướt xuyên suốt từ đầu đến cuối. Dù là hương hoa nhưng nó không hề bị nồng quá mức, dù các nốt hoa như linh lan, tử đinh hương, nhài, ylang-ylang... đều rất rõ nét. Trong đó, linh lan là mùi chủ đạo nhất, tạo nên một tông hoa trắng - xanh cực kỳ đặc trưng. Có một chút gia vị thoang thoảng không rõ từ đâu, cộng thêm chút xạ hương civet và aldehyde giúp mùi hương thêm ấm áp. Gỗ đàn hương cũng hiện diện khá mạnh. Phải nói là nó cực kỳ tuyệt vời, vừa có nét phương Đông, vừa thảo mộc lại vừa thơm ngát. tui chưa từng ngửi thấy mùi nào giống hệt như vậy luôn, công thức nguyên bản thực sự quá đẹp. So với bản Femme Rochas của cùng tác giả thì Diorissimo không có chút hương trái cây nào, nhưng nó vẫn nữ tính vô cùng nhờ sự thuần khiết của hoa cỏ. Bản reformulation cũng không tệ, chỉ là không "đã" bằng bản cũ thôi. Bản mới thì sạch sẽ, tươi mát, kiểu như xịt sau khi vừa tắm xong ấy, rất nhẹ nhàng, không cầu kỳ, thiếu đi chút xạ hương và đàn hương nhưng lại được thay bằng vanilla và hổ phách. tui mê chai này vì nó có những nốt hoa khó tìm như amaryllis và boronia. Nó ngọt ngào, mềm mại, nữ tính và cực kỳ sang chảnh. Đặc biệt là nó không bị đi theo hướng nồng mùi xạ hương hay da thuộc như mấy dòng Miss Dior hay Bandit đâu. Cảm giác nó rất thanh xuân, trong trẻo như một cô gái trẻ vừa mới rời khỏi trường nữ sinh, sẵn sàng bước vào đời với một khởi đầu đầy rạng rỡ nhờ mùi hương này.
Hồi những năm 80, tui hay xịt Diorissimo và cảm giác lúc đó tuyệt vời lắm luôn. Mà buồn là hôm nay tui có thử bản mới này ở Saks, cứ hy vọng là mũi mình sẽ không nhận ra sự khác biệt nào. Nhưng mà có đấy. Mùi linh lan lúc mới xịt vẫn tuyệt như ngày xưa, lưu hương được tầm một tiếng. Nhưng mà đến lúc hương lắng xuống thì thất vọng thực sự, nó cứ bị ra cái mùi kiểu hơi giống nước tiểu của xạ hương nhân tạo ấy. tui cũng chưa dám dấn thân vào mấy vụ săn đồ vintage trên eBay vì thấy khó biết mình đang mua cái gì quá. Vậy là tạm biệt nhé Diorissimo, buồn ghê luôn! May là tui đã tìm ra Decou-Vert rồi, mùi linh lan đỉnh cực kỳ! Chắc đây sẽ là mùi hương linh lan xanh "ruột" của tui luôn. À, hôm nay tui còn phát hiện ra White Suede của Tom Ford nữa, kiểu kết hợp giữa linh lan và da thuộc đầy mùi xạ hương. Một mình em nó thôi đã tuyệt rồi, tui đang hóng để thử layer em nó với Decou-Vert đây. Đúng là một cái kết có hậu. Update: Có biến mới nè! tui mới đọc trên blog Bois de Jasmin thì biết là cái bản Eau de Parfum tui thử không hề dựa trên bản Diorissimo cũ, mà là do một nhà chế tác khác, Francois Demachy, thiết kế; nghe nói bản EDT và Parfum vẫn khá gần với bản gốc. Thế là hôm nay tui đi thử bản EDT luôn. Và kết quả là... chưa thấy mùi nước tiểu đâu cả! Có khi tui vẫn còn hy vọng với Diorissimo rồi...
tui đã ao ước em Diorissimo này lâu lắm rồi. Định dùng hết mấy chai cũ rồi mới mua, mà vì nghĩ là mình biết mùi nó thế nào rồi nên tui đặt mua online luôn. Ai dè lúc nhận hàng mới thấy bất ngờ, vì nó chẳng giống Diorissimo tui từng biết gì cả. Nghe review bảo là em này cũng bị thay đổi công thức giống mấy dòng khác, nên tui mới lên eBay săn một chai đời cũ hơn. Chai mới (hộp trắng, nhãn hồng, EDT) thì lúc mới xịt thấy mùi mạnh, tươi và xanh mướt kiểu cỏ cây, hơi hướng tổng hợp một chút nhưng vẫn rất tươi. Sau vài phút thì lắng xuống mùi hoa linh lan với hoa nhài, thoang thoảng thêm chút tử đinh hương. Mùi này giữ tầm 1-2 tiếng, khá đẹp nhưng hơi bị "một màu", xịt lên da không thấy biến chuyển gì mấy rồi nhạt dần. Còn chai đời cũ (hộp hồng, nhãn trắng, EDT, chắc tầm những năm 90 hoặc 2000) thì khác hẳn. Mùi đầu nhẹ nhàng, thiên hướng hoa cỏ hơn nhưng vẫn giữ được nét xanh tươi. Sau vài phút, nó trở nên mướt và mềm mại hơn, mùi linh lan và hoa nhài hiện rõ, cảm giác ấm áp và nữ tính cực kỳ. Chai này bám mùi tốt, tầm 4-5 tiếng, dù lúc cuối có hơi hướng mùi xà phòng một chút nhưng tui lại cực mê mùi xà phòng luôn. Dior thì đâu có rẻ, cả hai chai tui mua đều khá tốn kém. Thế là tui quyết định dùng cả hai luôn: xịt chai mới trước, rồi xịt đè lên bằng chai vintage. tui còn dùng thêm cả bản Parfum Extract lên các điểm mạch nữa, và thế là "vèo" một cái, tui đã tìm lại được đúng cái mùi Diorissimo trong ký ức của mình rồi! Sau này chắc tui sẽ săn thêm chai vintage nữa, nhưng mà phải đợi thôi vì hiện tại tui đã "cháy túi" vì tiền nước hoa rồi. Mấy cái review thực sự giúp ích cho tui rất nhiều, đặc biệt là đã giúp tui biết cách tìm đúng loại trên eBay. Cảm ơn nhé!
tui tình cờ biết đến Diorissimo ở chỗ làm, vì bên tui có sẵn mấy chai tester để xịt quanh phòng mỗi khi không khí hơi bí. Giờ tìm hiểu kỹ về lịch sử với đẳng cấp của em này rồi mới thấy... đúng là một sự xúc phạm thật sự! Điểm tui thích ở em này là sự nhất quán, mùi hương gần như không đổi từ lúc mới xịt cho đến tận cuối. tui cực mê hoa linh lan và cái cách mà mùi hương đó được tái hiện trong chai này. Hương tử đinh hương chắc chắn là nốt hương nổi bật nhất, dù tui vẫn cảm nhận được chút gì đó xanh mướt, kiểu mùi cỏ cây ấy. Nhiều người bảo đây là biểu tượng của sự nữ tính, nhưng tui thì không nghĩ vậy. Nó là một mùi hoa trắng thuần khiết, mang cảm giác rất trong trẻo, nhưng vì nó quá đơn giản nên tui không thấy nó "nữ tính" theo kiểu thông thường. Với sự tối giản về độ phức tạp, tui thấy em này cực kỳ unisex luôn. tui là con trai và chẳng ngại gì khi nói rằng tui cực kỳ mê và thích xịt em này. tui nghĩ đã đến lúc cánh đàn ông tụi mình nên bỏ qua mấy cái kiểu mùi "thảm họa" đang trend dạo này đi (mấy kiểu cam chanh xạ hương, ngọt cay hay mùi gỗ kiểu "mùi nước tiểu mèo" ấy). Điểm duy nhất tui không ưng lắm là độ lưu hương, đúng kiểu hoa trắng thì không thể quá lâu được, nhưng tui đoán là dùng vào mấy tháng ấm áp thì sẽ ổn hơn.
Thỉnh thoảng tui lại thấy mọi người thắc mắc về mấy phiên bản khác nhau của Diorissimo. Kiểu như nó có bị thay đổi công thức không, hay mấy bản mới có khác gì mấy bản cũ không ấy. Chuyện là hôm nọ tui mới nhận được một chai Diorissimo EdT từ những năm 70 (cái hộp caro đen hồng ấy), thế là tui có dịp đem so sánh nó với bản Pure Perfume thập niên 80, bản EdT những năm 90/đầu 2000, và cả phiên bản mới nhất "Creations de Monsieur" (cái này là do ông chồng "vô tư" tặng tui dịp Giáng sinh nè). Nói nhanh về bản mới nhất luôn cho nóng: nó thực sự là "thảm họa" và chẳng liên quan gì đến bản gốc cả. Nếu nó là nước rửa chén thì chắc chắn là loại có mùi hóa chất cực kỳ gắt luôn. Nhưng tin vui là nếu mọi người săn được hàng vintage thì dù là thập niên nào cũng gần như không khác biệt mấy đâu – công thức về cơ bản là giống nhau, kiểu như một bản sao hoàn hảo của hoa thật vậy. tui chắc là có thay đổi hay chỉnh sửa chút ít ở đâu đó, nhưng với mũi của tui thì không tài nào phân biệt được. Mà vì chai cũ để lâu quá cũng dễ bị biến đổi mùi, nên tốt nhất là mọi người cứ tìm mấy bản những năm 90 hoặc đầu 2000 (loại hộp hồng, có hình oval trắng ấy) cho chắc. À, nhưng mà né gấp cái bản hộp trắng có hình oval hồng cuối những năm 2000 ra nha, cái bản ra đời ngay trước dòng Les Creations ấy. tui nghĩ là lúc đó họ đã bắt đầu thay đổi công thức rồi, kiểu như âm thầm thử nghiệm công thức mới vào vỏ hộp cũ thôi. Có lẽ đây chính là phiên bản mà Turin nói trong hướng dẫn là "khác biệt hoàn toàn so với bản cũ, dù vẫn rất đẹp".