Pauline Diệu Sử
Tui đang nói về bản phát hành năm 1979, bản phối lại của Max Gavarry, chứ không phải công thức gốc năm 1969 của Guy Robert (nghe bảo bản đó nồng mùi động vật hơn nhiều). Dù là bản nào thì chai Dioressence 1979 của tui vẫn là một trong những tuyệt phẩm của Dior, và là một trong những mùi hương đẹp nhất mà tui từng biết! Dioressence là kiểu hương Oriental xanh đậm chất động vật. Nghe hơi lạ nhưng nếu bà lấy mấy cái gia vị của Youth Dew, thêm chút nốt động vật rồi bao phủ lên bằng hương thảo mộc xanh mướt, thì chính là nó đó. Mùi nó hoàn hảo đến mức tui chẳng buồn tìm kiếm bản đầu tiên khó tìm và đắt đỏ kia làm gì, vì với tui thế này là quá đủ rồi. Lúc mới xịt là mùi phong lữ và cẩm chướng kiểu phấn phủ, xen lẫn chút cam bergamot sáng và lấp lánh. Độ đậm đà của cam quýt ở đây là vô đối, kết hợp với hương thảo mộc của phong lữ tạo nên một cảm giác phấn hoa cực kỳ gợi cảm; vừa sáng, vừa êm ái, vừa khô ráo mà vẫn có cảm giác xanh mướt. Có một chút quế và cam, nhưng thay vì đi theo hướng mùi cam quế kiểu cũ, nó lại mang cái sự nồng ấm của gia vị giống như Youth Dew hay Opium vậy. Đến tầng hương giữa, các loài hoa được pha trộn mượt đến mức không thấy rõ bông hoa nào nổi trội, đưa mùi hương sang hướng Chypre, bỏ lại phía sau một chút gia vị. Tui vẫn cảm nhận được quế và phong lữ – hai nốt hương rõ nhất trên da tui – nhưng giờ lại thấy có sự kết nối với Miss Dior; vẫn là sự thanh lịch, đẳng cấp đó, nhưng bằng cách nào đó lại hoang dại hơn. Kiểu như xõa tóc, mặc một chiếc áo kaftan in họa tiết và nằm thư giãn trên ghế dài ấy. "Le Parfum Barbare" thực sự sống dậy luôn! Suốt thời gian mùi hương lưu lại trên da (tui xịt cả tiếng đồng hồ mà vẫn thấy tỏa hương mạnh), luôn có một cảm giác mặn mòi như hổ phách. Nó không làm mùi bị bẩn, mà chỉ thêm vào cái nét "barbaric" đầy tinh nghịch thôi. Khi mùi hương lắng xuống, các nốt xạ hương nặng và nốt động vật hiện rõ hơn, thêm một chút gia vị cuối cùng rồi bao phủ tất cả bằng hoắc hương tối màu, hương thảo mộc dạng phấn và phong lữ. Hoa hồng bắt đầu rõ hơn, nhưng ngoài ra thì các loài hoa khác được hòa quyện cực kỳ khéo léo để tạo nên sự mượt mà tổng thể. Rêu sồi, gia vị, nhựa cây... tất cả hòa quyện mà không cần cố gắng, không hề bị rời rạc. Khó mà phân tích hết được, mà tui cũng chẳng buồn phân tích làm gì, vì nó thơm dã man, tui chỉ muốn tận hưởng thôi. Mùi này mang đậm hơi thở thập niên 70, rồi lại cả chất Studio 54 của những năm 80 nữa, làm tui tự hỏi không biết bản của tui là công thức của Guy Robert hay là tầm nhìn của Gavarry, vì nó đúng là một kiệt tác. Tui không rõ nữa, chắc là mỗi nhà chế tác đã nhấn mạnh một khía cạnh khác nhau của cùng một viên ngọc, và Dioressence dù ở phiên bản nào cũng đều tỏa sáng, dù là trong một lâu đài thập niên 69 hay một sàn disco thập niên 79. Nó vượt thời gian và không bao giờ có cảm giác bị lỗi mốt. 10/10 từ tui nha!