Một trong những mùi hương tui mê nhất luôn. Tui đã dùng em này từ hồi 15 tuổi, cái hồi mà cầm xấp tiền lương đầu tiên đi làm thêm, tui chạy ngay vào tiệm nước hoa gần nhà để mua (tốn tận 11 bảng, gần như là toàn bộ tiền lương cuối tuần của tui luôn á). Hồi đó là năm 1981, tui ghé vào một tiệm kiểu cũ, mọi thứ đều bày biện trong tủ kính, cảm giác như đang ở thiên đường vậy. Tui cứ đứng lẩn quẩn cả tiếng đồng hồ trong cái tiệm nhỏ xíu đó, phân vân mãi giữa các dòng Eau Fraiche, Dioressence hay Diorella. Tiệm đó giờ không còn nữa, tiếc thật sự.
Bản EDT Diorella đời cũ (vintage) thực sự là một cực phẩm. Năm 1981, tui xịt em nó vô tư luôn, từ da thịt, quần áo cho đến cả chăn màn, thậm chí dùng làm nước hoa xịt phòng luôn ấy – kiểu như không bao giờ thấy đủ vậy. Từ ngày đó đến giờ, chưa bao giờ tui để thiếu một chai Diorella trong đời. Tui cũng có thử bản reformulate rồi, nó cũng ổn, nhưng cái ký ức mà những chai cũ mang lại thì không gì thay thế được. Tui còn vô tình săn được cả bản Eau de Parfum (pure perfume) hồi những năm đầu thập niên 80 nữa.
Diorella là một mùi hương cực kỳ trong trẻo, xanh mướt, kiểu thảo mộc, và nếu nói nhỏ thôi thì nó giống như một phiên bản tinh tế hơn của Eau Sauvage vậy. Nhưng trên hết, đây là một kiệt tác, không bị quá ngọt kiểu trái cây hay nồng nặc mùi xạ hương – nó sang trọng và đẳng cấp cực kỳ. Một mùi hương đầy lôi cuốn, bí ẩn và có sức hút ngầm nhưng lại cực kỳ rõ nét. Tui yêu nó từ xưa, bây giờ vẫn yêu, và chắc là sẽ yêu mãi thôi. Tui hay xịt em này vào mùa hè, có nốt hoa kim ngân mát rượi, ngọt thanh nhẹ nhàng; cảm giác xanh mướt, sắc sảo và hòa quyện cực kỳ hài hòa. Trong giới nước hoa, em này đúng kiểu "hoàn hảo không tì vết", không cần thêm thắt gì nữa. Nghe là biết tui mê em này cỡ nào rồi đúng không?