Tuyết Thảo Đoàn
Mình tìm thấy em này từ những ngày đầu mới tập tành chơi nước hoa, khi mình đang muốn tìm một mùi gì đó giống Black Opium nhưng không phải là Black Opium, và mình đã yêu em ấy ngay lập tức. Có một điều gì đó ở nốt cam thảo trở nên cực kỳ mê hoặc khi hòa quyện cùng mùi đất ẩm sau mưa của một cơn giông sắp tới. Đây là hình ảnh của một cô gái muốn tỏ ra cá tính, nổi loạn nhưng lại sở hữu một tâm hồn nhạy cảm, mong manh của một độc giả trung thành của Anais Nin. Cô ấy quá nũng nịu để có thể là một con sư tử, nhưng vẫn sẽ cào sâu móng vuốt vào bạn nếu bạn lỡ vuốt ve vùng bụng mềm mại ấy. Cô ấy muốn quyến rũ nhưng lại quá u sầu, quá sắc sảo; giống như một kẻ phục tùng ẩn mình trong thân xác của một kẻ thống trị, như cảm giác của chiếc quần lót cotton ấm áp bên dưới một chiếc váy siêu ngắn. Mùi hương lúc đầu hơi nồng mùi hóa học, mạnh và có chút gây nhức đầu trước khi lắng xuống thành một nốt vanilla ấm áp và cay nồng. Đó là một cô gái luôn tự cho rằng mình không hề tầm thường để phải dùng đến những mùi vanilla ngọt ngào, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn khao khát sự vỗ về từ hương thơm ấy.