Là đàn ông, tui phải dành sự tôn kính cho mùi hương này – nó chính là 'người mẹ' đã khai sinh ra hành trình đam mê nước hoa của tui cho đến tận bây giờ. Từ Aramis, Aramis 900, Obsession, Bel Ami, Zino, Antaeus, Mitsouko, rồi cả Quorum, Grey Flannel... và thậm chí là cả Poison nữa. Tình yêu của tui dành cho tất cả những cái tên đó, thực chất đều bắt nguồn từ những ký ức tuổi thơ về Tabu.
tui nhớ như in cảm giác về sự gắn kết, về sự xa hoa đầy mâu thuẫn với thời tiết, và cả sự háo hức khi được tặng quà. Ở bán cầu Nam, Giáng sinh rơi vào mùa hè, và điều này cực kỳ quan trọng. Hồi còn nhỏ, tui cứ nhớ mãi hình ảnh những người phụ nữ trong gia đình nhận được bộ quà tặng Tabu, rồi khoảnh khắc họ mở những chiếc hộp đựng chai thủy tinh và xà phòng đi kèm. Và rồi, cái mùi hương đó ập đến!
tui sẽ không đi sâu vào các nốt hương vì chúng quá quen thuộc rồi, nhưng cái sự 'mâu thuẫn' của một 'quả bom' gỗ - hổ phách - trầm hương đầy nồng nàn, sang chảnh, cứ thế bám lấy mọi người xung quanh giữa cái nóng mùa hè... nó thực sự là một sự bùng nổ giác quan, vừa gây nghiện, vừa mê hoặc và khắc sâu vào tâm trí. Đúng là sau lễ Giáng sinh thì mùi này thường được cất đi, để rồi dùng vào mùa thu đông cho đúng mùa, nhưng 'sát thương' thì đã có từ trước đó rồi! Cái sự xa hoa đầy khoái lạc đó đã đánh thức mọi giác quan của một đứa trẻ. Vậy nên, mỗi khi tui dùng Obsession, hay chọn Aramis khi đông về, hay nhấm nháp chút Bel Ami cổ điển... hay mỗi khi tui tự thưởng cho mình một chai nước hoa mới, tui đều biết ơn vì tất cả đã bắt đầu từ Tabu.