Tui nhớ hồi còn đi học đại học, cái thời mà nước hoa chưa bị thay đổi công thức kiểu "loãng" đi như bây giờ, tui đã lỡ va vào một mùi hương cực kỳ độc bản, vừa sang vừa đắt, kiểu hoa cỏ trái cây pha chút hương nước. Hồi đó tui mê lắm mà không có tiền mua, chỉ dùng được chai được tặng thôi. Lúc đó tui cũng chẳng biết mình đang xịt một loại nước hoa đắt tiền như Creed đâu vì hồi đó chưa thấy thương hiệu này bao giờ. Cứ mỗi lần đi qua, mùi hương hoa cỏ mùa xuân lại thoang thoảng quanh tui, làm bao nhiêu người phải dừng lại hỏi tui đang dùng gì.
May sao sau đó có dòng Curious ra đời thay thế, tui tưởng mình tìm được "chân ái" mới có thể tự mua được (nhưng hóa ra em này giờ cũng bị loãng rồi). Tui có mua một chai ở Nordstrom, dù biết dân tình review là mùi nhạt và không lưu hương, nhưng tui vẫn tự trấn an là chắc do họ mua nhầm lô lỗi hoặc hàng giả thôi, chứ mua ở store uy tín thế này thì phải ổn chứ. Tui cứ ngỡ mình sẽ tìm lại được cảm giác ngày xưa, nhưng không, đời không như là mơ. Nước hoa chỉ lưu được tầm một tiếng, chẳng ai ngửi thấy gì trên người tui cả, mà mùi thì nghe cứ bị hóa học sao ấy.
Nói thật là tui không nghĩ mình mua phải hàng giả, vì tui biết rõ nó không phải. Những mùi hương ngày xưa mà một đứa sinh viên nghèo như tui phải chắt chiu từng đồng để mua, như Curious hay J'adore, giờ không còn như trước nữa. Tui đã xịt cái chai 400 đô đó nhanh như xịt chai body spray 10 đô vậy, xịt khắp mọi nơi mà chẳng thấy gì. Tui sẽ không bao giờ mua lại đâu. Tui cứ mải miết đi tìm những mùi hương nhẹ nhàng, thanh khiết, bay bổng, kiểu hoa hồng hay hương nước đầy sức sống, nhưng những gì còn sót lại trong ký ức chỉ là những giấc mơ phù du, bị làm loãng đi và tốn quá nhiều tiền cho vài phút ngắn ngủi. Tui hiểu việc thay đổi công thức vì môi trường hay đạo đức, nhưng ước gì họ có cách để giữ nguyên mùi hương nguyên bản và giúp nó lưu hương lâu hơn. Thôi thì tui cứ tiếp tục mơ mộng vậy, ít nhất thì tui vẫn còn những kỷ niệm đẹp.