Lúc được tặng một ít decant Matin Calin khi đi swap, mình cũng hơi phân vân. Nhìn bảng note thì thấy đúng kiểu gourmand rồi đó, nhưng mấy dòng Comptoirs khác mình dùng trước đây cũng thế, mà đa số đều bị quá đà: quá ngọt, quá nồng, kiểu mùi "ăn được" luôn ấy. Nhưng thôi, cứ thử xem sao, vì mấy chai gourmand hợp gu mình thường là những mùi cực kỳ dễ chịu. May là sau mấy lần đầu "vật vã", thì em này cũng nằm trong số đó!
Thật lòng mấy lần đầu xịt Matin Calin, mình cứ ngỡ đây là chai tệ nhất mình từng thử. Nó ngọt lịm, béo sữa mà lại còn nồng kinh khủng, nhất là lúc mới xịt, làm mình thấy hơi buồn nôn. Thậm chí có lần mình còn ngửi thấy cái mùi "cần tây" đáng ghét mà mọi người hay nói về mấy dòng gourmand nữa, trước giờ mình chưa từng bị thế bao giờ.
Mình đã định viết một cái review thật tệ rồi pass luôn cái decant này đi, nhưng sáng nay xịt lại thì mọi chuyện lại khác. Chắc do mình quen mùi rồi, hoặc có lẽ cái không khí sáng cuối tuần lười biếng mới là lúc em này tỏa sáng nhất, đúng như cái tên của nó vậy. Tự nhiên mình thấy thích em này cực kỳ. Thay vì cảm giác sữa bị hỏng pha với đường, thì giờ mình lại liên tưởng đến bánh quy Petit Beurre. Nó giống hệt cái mùi bánh tuổi thơ luôn: vẫn ngọt đấy, nhưng thiên về vị bơ hơn là vị sữa, lại còn có thêm chút hương cháy nhẹ, kiểu như bánh được nướng hay caramel hóa ấy. Nghe thôi đã thấy cực kỳ dễ chịu và đầy hoài niệm rồi!
Nhưng mà nói thật, mình sẽ không bao giờ xịt em này để ra đường đâu. Trừ khi là đi thăm nhà trẻ hay mẫu giáo, chứ mình chẳng thấy dịp nào hợp cho người lớn hay cả thanh thiếu niên dùng hết. Nhưng chắc chắn là mình sẽ giữ lại cái decant này để thỉnh thoảng xịt cho đỡ nhớ tuổi thơ vào những buổi sáng cần sự vỗ về ngọt ngào.