Tuyết Hoa Phùng
Jerusalem, mùa đông năm 1994-95, tại quán Cobalt Bar. Có những chuyện mình sẽ chẳng bao giờ quên được…. Cứ vào khoảng 10:30 tối thứ Năm hàng tuần là lại có một "nghi thức" quen thuộc: tụi mình bắt đầu lên đồ, gọi điện cho đám bạn để chắc chắn là đứa nào đến trước sẽ chiếm được cái bàn xịn nhất – ngay gần cửa và có view nhìn thẳng lên sân khấu. Mình sẽ kẻ mắt bằng chì và mascara màu xanh, xỏ chân vào đôi cao gót Uno più Due màu xanh đậm, diện thêm một chiếc áo đen quyến rũ, và không thể thiếu Wrapping – mùi hương phong cách của riêng mình. Khi tụi mình đến nơi thì quán đã đông nghẹt rồi, toàn là bạn bè mình thôi, nào là sinh viên đại học, rồi nghệ sĩ, mấy kiểu dân bohemian ấy. Tụi mình uống bia rẻ tiền với vodka đá, rồi nhâm nhi khoai tây chiên. Đến lúc ban nhạc lên sân khấu thì không khí trong quán đã đặc quánh mùi khói thuốc và mùi dầu chiên ngấy ngậy. Thế mà mùi hương của mình vẫn cứ tươi mới như vừa mới xịt vậy. Mọi người cứ bàn tán về nó suốt: mấy chị em thì cứ hỏi mình dùng gì, còn mấy anh thì cứ sán lại gần để hít hà thêm chút hương thơm ấy. Đến tầm 2:30 sáng, tụi mình mặc áo khoác vào, uống nốt những giọt cuối cùng rồi ra về. Mình cuộn tròn trên ghế xe hơi, cảm giác chiếc áo khoác nặng trĩu và thơm lừng bao quanh lấy mình, rồi cứ thế chìm vào giấc ngủ….