Dung Lại
Tui chưa bao giờ ngửi thử bản Calyx gốc, nhưng tui vẫn nhớ là hồi nhỏ, lúc mới bắt đầu đọc tạp chí hay mấy lần hiếm hoi được mẹ dẫn đi trung tâm thương mại, tui có lướt qua cái quầy trang điểm nhìn cực tối giản và xịn xò của nhà Perscriptives. Gần đây tui mới chốt em bản của Clinique, vì cái sự nghiện nước hoa của tui giờ nó đã lên tầm... đi tìm lại những mùi hương mà hồi nhỏ tui cực kỳ muốn ngửi nhưng lúc đó không có điều kiện (tui nghĩ đây là cái thú vui nhất của dân sưu tầm luôn á). Xịt phát là thấy ngay cái vibe của một thời đại khác, dù có được tái chế công thức hay không đi nữa. Mấy cái mùi "trái cây" bây giờ, nhất là mấy loại trái cây nhiệt đới, thường sẽ kiểu ngọt lịm, sến súa như mấy món milkshake hay mấy kiểu Kayali nồng mùi vanilla ấy. Nhưng em này thì "mát" hơn nhiều, mùi cỏ hương bài với rêu hiện lên rất rõ, mà hay nhất là lúc hương cuối (drydown) ấy, nó biến chuyển cực kỳ mượt so với lúc mới xịt. Nó cũng có cái nốt hoa linh lan đặc trưng của thập niên 90 nữa. Không phải kiểu xanh mướt kiểu Rive Gauche hay No. 19 EDT đâu, mà nó mang cái nét tối giản của thời trang những năm 90, cực kỳ tinh tế. Ngay sau khi mua bản này, tui có ghé một shop có bán bản Perscriptives gốc. Tiếc là lúc test thử thì thấy mùi nó cứ bị "sai sai" kiểu gì ấy. Tui chơi hàng vintage cũng được mấy năm rồi, mà hiếm khi gặp chai nào bị biến chất rõ rệt như vậy, kiểu như mất sạch nốt hương đầu, còn nốt giữa với nốt cuối thì hơi bị chua. Có vẻ như mấy dòng này không giữ mùi tốt theo thời gian, nên thôi, tui gạch tên hàng vintage ra khỏi danh sách luôn. Nhưng mà cũng không sao, vì tui thấy bản hiện tại này làm rất tốt nhiệm vụ của nó rồi, và chắc chắn là không bị nhầm lẫn với bất kỳ mùi hương đại trà nào bây giờ đâu.