Madness là một "canh bạc" khác của tui. Tui mua em này mà chẳng thèm ngửi thử luôn, chỉ dựa vào review, nốt hương với mấy chai Chopard tui đang dùng và cực thích như Wish hay Casmir. Lần đầu xịt, tui vừa tắm xong sau cả ngày dùng mấy mùi ngọt, trái cây kiểu phương Đông (như em L của Lolita Lempicka), và thề là tui ghét cay ghét đắng. Sau cái cảm giác ấm áp, dịu ngọt của cam thì em này cứ bị gắt với chua loét sao ấy. Nhưng mà tính tui lì lắm, nên quyết định thử lại sau một ngày không dùng nước hoa gì cả, và rồi tui cũng dần "cảm" được cái sự ảo diệu của nó. Dù em này không phải kiểu mùi trái cây kiểu "salad" đang hot rần rần bây giờ, mà nó mang đậm chất cổ điển. Lúc đầu mùi hơi bị chói, kiểu nốt tiêu nó cứ gào thét lên ấy, nhưng sau đó lại dịu lại nhờ nốt da nubuk (tui đoán thế, dù trước đây tui cứ tưởng nubuk là tên gọi khác của da giả bọc ghế sofa). Nó là một kiểu mùi da/nhựa khá lạ, rồi sau đó mới đến nốt gỗ được bao phủ bởi hoa và trái cây. Tui không thấy em này ngọt kiểu kẹo bông đâu, chắc do da tui hay bị át mất mấy nốt ngọt rồi nhảy thẳng lên nốt nhựa và gỗ thôi.
Đây không phải kiểu nước hoa "mở nắp ra thấy gì thì xịt lên người thấy vậy" của thời hiện đại đâu. Em này cần thời gian để "chín" và hòa quyện với hóa học cơ thể mình. Đến lúc hương cuối hiện ra thì mọi thứ hòa quyện cực kỳ hài hòa, nghe cực kỳ sang chảnh, kiểu "quý bà quyền lực, quyến rũ" và rất cổ điển. Nếu xịt nhẹ nhàng thì đi làm cũng ổn, nhưng tui thấy em này hợp đi chơi tối hoặc dịp đặc biệt hơn. Độ tỏa hương khá ổn, không quá rộng, còn độ lưu hương trên da tui tầm 6 tiếng, cũng tạm được.
*Update sau 1 năm:* Thực ra đây giống một bài kiểm tra sức chịu đựng hơn là nước hoa. Mất cả kỷ nguyên mới thấy nó bớt cái mùi chua chua như gọt bút chì, và dù tui rất sẵn lòng "kiên nhẫn" với mấy em nước hoa cần thời gian để lên mùi, nhưng em này thì thực sự không mang lại cảm giác thoải mái chút nào. Thế là tui đem tặng luôn rồi.