Đúng là bản EDT này sáng và nhẹ hơn bản EDP, nhưng chính vì thế mà nó lại mất đi cái chất riêng khiến mình mê mẩn ở bản EDP; cái sự ấm áp, mướt mướt như đưa mình về vùng Laurel Canyon những năm 70, với cửa sổ mở rộng, chân trần, nắng xuyên qua kẽ lá và những bó hoa dại. Bản này cảm giác... an toàn quá, kiểu hơi đại trà ấy. Nhưng với nhiều người, bản EDT này sẽ dễ dùng hơn nhiều, phần lớn là nhờ nốt vải thiều tạo ra mùi hương cực kỳ sạch sẽ, kiểu mùi nước hoa rõ rệt, giống cái nét xà phòng đặc trưng của dòng Chloé EDP được yêu thích. Với mình thì cái nốt vải này nó cứ kiểu như mùi vị của nước hoa khi bạn lỡ để dính vào miệng ấy. Nói chung thì nó không phải là một mùi hương tệ, nhưng mình lại nhớ cái sự táo bạo của bản EDP – một mùi hương cực kỳ quyến rũ, tự tin và đầy sức sống. Bản EDT này giống như một cô em gái nhút nhát và nhạt nhòa hơn vậy.
Sau một mùa hè trải nghiệm kỹ hơn với em này, mình thấy cần phải thay đổi đánh giá một chút. Đúng là em nó hiền hơn và dễ tiếp cận hơn người chị "nóng bỏng" EDP, cũng thiếu đi chút nét quyến rũ, phóng khoáng kiểu bohemian. Thế nhưng, em nó vẫn giữ được sự ấm áp và lấp lánh của bản EDP; nếu ở bản EDP cảm giác hơi ngọt kiểu mứt trái cây, thì ở bản EDT này lại mọng nước hơn. Nếu ví bản EDP như một cô nàng chân trần, da rám nắng, diện chiếc áo linen tay chuông và không mặc bra đi dự tiệc, thì bản EDT sẽ xuất hiện trong bộ jeans bạc màu và đôi mules mây tre; tinh thần thì vẫn vậy nhưng có phần kín đáo hơn. Em này sáng, nhẹ và tươi mới hơn hẳn; cứ tưởng tượng như những ngày hè ấm áp, khi mây đổ bóng và bạn đang ăn một quả đào mọng nước đến mức dính cả tay, trong khi đang đạp xe dưới những tán cây xanh mướt của tháng Tám vậy.
Mùi hương này rất đáng nhớ, dù không quá gắt như bản EDP, nhưng nó vẫn giữ được cái cảm giác ấm áp, mướt mướt và đầy sức sống, dù bản này có phần sang chảnh hơn một chút. Đã bao nhiêu đêm hè, mình bắt gặp cái bóng dáng mờ ảo của mùi hương này thoang thoảng giữa những lớp chăn ga, và lần nào nó cũng khiến mình mỉm cười: một mùi hương hồng hào, mọng nước và đầy mộng mơ. Điều mình yêu ở dòng Nomade chính là cái tầm nhìn của nó: mình có thể hình dung ra người phụ nữ khi khoác lên mình những mùi hương này. Bản EDP là người phụ nữ sống trọn cho hiện tại, không cần kế hoạch vì cô ấy hiểu rõ bản thân, tự tin, tự do và chẳng cần phải xin lỗi vì bất cứ điều gì. Còn bản EDT là người phụ nữ đang trên hành trình trở thành phiên bản đó; cô ấy đầy hy vọng, đầy khát khao và mạnh mẽ hơn vẻ bề ngoài. Nếu bạn còn đang phân vân, mình khuyên là cứ chọn em này đi.