Hoài Như Hải Tăng
Tui nghĩ Chloe Narcisse thực sự chưa được đánh giá đúng tầm đâu. Người ta cứ dễ dàng gạt nó sang một bên như kiểu chỉ là một mùi hương kiểu thập niên 90, nhưng thực ra nó phức tạp hơn thế nhiều. Tui có chai Narcisse đầu tiên từ cái thời grunge ấy. Hồi đó còn nhỏ xíu, tui nhớ là xịt vào thấy nhức đầu luôn. Lúc đó bị mấy cái quảng cáo quyến rũ thu hút thôi, chứ tui nghĩ là mình còn quá trẻ để dùng nó. Giờ tui mới hiểu, đó là một mùi hương mô phỏng nét nữ tính mà tui biết là mình có, nhưng hồi còn là một cô bé tuổi teen thì chưa tìm thấy được. Tui cũng không nhớ là hồi đó có dùng hết không, cũng chẳng biết chai đó đi đâu mất rồi. Gần đây tình cờ thấy lại một chai, tự dưng tui có cảm giác mạnh mẽ là mình phải rinh nó về bằng được, dù nhớ mang máng là hồi xưa mình cũng chẳng dùng nó nhiều lắm. Và tui thấy thật may mắn khi đã làm vậy. Mấy nốt hương đầu nồng nàn vẫn làm tui thấy hơi "choáng" một chút, nhưng trời ơi, tầng hương giữa và hương cuối của em này nó đẹp xỉu luôn á. Khó mà giải thích chính xác nó là mùi gì luôn, kiểu vừa có độ đậm đà nhưng vẫn ngọt ngào, tươi mát và đầy hương hoa. Từ duy nhất tui có thể dùng để tả là "ngon" – kiểu muốn cứ hít hà cổ tay mãi thôi. Tui rất vui vì tìm lại được mùi hương này. Nó cực kỳ quyến rũ, đầy đặn và nữ tính. Tui yêu cái sự phức tạp của nó, và yêu cả hành trình gắn bó với mùi hương này – từ một cô bé trở thành một người phụ nữ.