Tiêu điểm là tiêu, hoắc hương, hoa loa kèn và gỗ cháy. Kiểu "hippy chic" của các cô, giống như một phiên bản mùa hè của Clinique Aromatics Elixir vậy. Nếu bạn là fan của dòng gourmand ngọt ngào, hay nghĩ D&G Light Blue là "nam tính" thì chuẩn bị tinh thần bị sốc đi nhé. Với mình, em này có chút cảm giác bụi bặm, dù nhiều người mô tả là "mọng nước và cay". Nó cay, nhưng theo một kiểu rất khác với Twilly Poivree.
Thấy Mila Blanc đang quảng cáo em này, nhưng mình thấy không đời nào cô ấy lại xịt mùi này. Mila toàn dùng niche, mà em này thì... thôi bỏ qua đi. Thật lòng mà nói, trừ khi bạn bằng tuổi mình (sinh giữa những năm 80), còn không thì sẽ sốc lắm. Những người thích em này chắc tầm tuổi các cô của mình thôi, còn Gen Z hay mấy bạn dưới 18 chắc ngửi phát là muốn "chạy mất dép" vì mùi kiểu "bà ngoại" ấy.
Về mùi hương: Hoa loa kèn không phải gu mình, hoắc hương cũng vậy. Nhưng hoắc hương ở đây chất lượng, không hề rẻ tiền, chỉ là nó không "sạch sẽ" kiểu hiện đại như Chanel Exclusifs đâu. Nó kiểu hoắc hương hơi bụi, hơi "bẩn" một chút như ở mấy chợ đường phố Ibiza ấy. Bản nước hoa này không được mượt mà, tròn trịa như dạng tinh dầu, nó giống như một bản photocopy bị mờ vậy, thiếu đi cái nét duyên dáng nguyên bản.
Mình không nói là nó tệ, nhưng mình nghi là ít người dưới 49 tuổi sẽ dùng em này. Mùi hoa loa kèn hơi gắt và hoắc hương thì hơi "bẩn". Đừng có dí sát mũi vào cổ tay mà ngửi, ngửi gần là thấy nó không được hòa quyện lắm đâu, dễ bị mất cảm tình ngay. Chốt lại là: hãy thử trước khi mua, đừng có mua mù kẻo lại phí tiền. Nếu bạn thích kiểu mùi "thách thức" thì có thể đây là chân ái, còn không thì nên cân nhắc kỹ nhé.