Nghe cái tên "Oriental Screen" thôi là thấy huyền bí với sang chảnh thực sự rồi. Nó giống như một biểu tượng văn hóa của Trung Hoa cổ đại, mang nét thẩm mỹ cổ điển vậy. Còn Coromandel thì là tên một vùng duyên hải, nơi ngày xưa người ta xuất khẩu mấy cái bình phong này sang Pháp đó.
Mùi này được ví như "socola trắng" vậy, vì có sự kết hợp của patchouli, trầm hương, vanilla và một lớp nền gỗ cực kỳ đơn giản. Lúc mới xịt, mình thấy có chút citrus với hoa cam để làm sáng mùi hương lên. Sau đó là sự xuất hiện của benzoin, trầm hương, patchouli cùng với hoa diên vĩ. Mọi thứ hòa quyện lại tạo nên một cảm giác phấn mịn, ngọt ngào cực kỳ.
Nếu so giữa bản EDT và EDP thì mình thấy bản EDT cân bằng hơn. Ở bản EDT, hoa cam và citrus chỉ là điểm xuyết thôi, không bị quá chua hay ngọt như EDP. Nếu mọi người thích tông gỗ thì EDT đỉnh hơn nhiều, nó tinh tế như một bức bình phong được chạm khắc tỉ mỉ, còn hương nhài chỉ là làm nền thôi.
Ngược lại, bản EDP thì đậm đặc hơn nhưng đôi khi cảm giác các tầng hương không được rõ nét bằng. Hương hoa chiếm tới 1/3 thời gian của EDP, làm cho nốt diên vĩ dễ bị lấn át bởi hoa và trầm hương. Nếu xịt EDT, mọi người sẽ dễ dàng cảm nhận được cái chất của diên vĩ hơn. EDT mang lại cảm giác gỗ cao cấp, patchouli lùi lại phía sau citrus, tạo nên một sự chuyển mình rất mượt từ hoa nhài, hoa hồng sang tông balsam.
Nói về độ ngọt thì EDT kiểu "ít đường" thôi, còn EDP là "full đường" luôn! Nếu EDT là một thanh socola trắng thì EDP chính là siro socola trắng tan chảy vậy đó. Mùi hương mượt mà, sánh mịn như một dòng chất lỏng trắng sữa, đậm đà và cực kỳ lôi cuốn.
So với "người anh em" Borneo 1834 thì Coromandel có phần "nuông chiều" hơn. Nếu Borneo 1834 mang vị đắng của socola đen, hoang dã thì Coromandel lại thiên về sự ngọt ngào, mượt mà của diên vĩ và trầm hương. mình thì vẫn thích cái nét đắng đặc trưng của Borneo 1834 hơn, vì Coromandel hơi bị ngọt quá so với mình.
Tóm lại, Coromandel giống như một lớp vỏ diên vĩ vanilla mềm mượt với nhân hạnh nhân và hoa kem vậy. Christopher Sheldrake thực sự đã có một cú "chốt hạ" hoàn hảo cho nốt patchouli ở đây.