Tui bị cái kiểu "vã" Bel Respiro kinh khủng luôn á. Kiểu chưa xịt bao giờ, chưa từng "gặp gỡ" em nó luôn, mà tui cứ chắc chắn là mình sẽ mê thôi. Tui cực kỳ thích mấy mùi tone xanh với lại là fan cứng của Chanel nữa. Nhưng mà để chắc ăn, tui cũng phải đi "hẹn hò" thử với em nó một hai tiếng bên tách cà phê đã (thực ra là tui mua bản mini 4 ml á), để xem mình có đang dấn thân vào cái gì không trước khi xuống tiền hẳn 170 USD cho chai 75 ml.
Bel Respiro mang lại một cảm giác xanh mướt kiểu cổ điển, kiểu mà tui nghĩ giờ chẳng còn mấy hãng làm được mùi xanh như vầy nữa. Nó làm tui nhớ ngay đến mùi No. 19 phiên bản nhiều hoa hơn, hoặc giống bộ sưu tập Private Collection của Estee Lauder nhưng có thêm một chút xíu mùi da thuộc. Mùi xanh ở đây là kiểu xanh của lá galbanum, cảm giác rất rõ nét và có thêm chút da thuộc để làm nền cho vững. Nghe ổn áp phết.
Mấy nốt hương đầu toàn là tone xanh thôi, rồi càng về sau mùi xanh này càng trở nên ngọt hơn, kiểu như mùi cỏ hay đồng cỏ ấy. Tui thấy có mùi hoa kim ngân ngọt ngào với hoa cúc thanh khiết, mùi da thuộc thì nhạt dần nhưng vẫn thoang thoảng như một lớp nền đất ẩm. Cuối cùng thì lúc hạ màn chỉ còn lại mùi xanh thuần túy thôi – đến đoạn này thì cái chất vintage biến mất luôn, không thấy rêu sồi, gỗ đàn hương hay rễ diên vĩ gì hết, chỉ còn lại một lớp hương xanh ngọt nhẹ trên da.
Nói chung là em này bám mùi tầm 4 tiếng là bay sạch, đến mức ngay cả nốt hương cuối cũng chẳng còn cảm nhận được gì trên da nữa, mà mùi cũng nhẹ nhàng lắm, đa phần là kiểu mùi sát da thôi. May cho tui là trước đó chỉ là "vã" thôi đó. Chứ nếu Bel Respiro mà tỏa hương tốt hơn, bám lâu hơn, hay có chiều sâu hơn, hoặc ít nhất là có cái kết ra hồn một chút, thì chắc tui đã gom lúa để mua cho bằng được cái giá mà Chanel vừa mới tăng lên rồi. Nhưng thực tế không phải vậy, và tui sẽ không đời nào chi một đống tiền cho một chai nước hoa mà chẳng ở lại với mình được bao lâu, mà thực ra tui cũng đâu có yêu nó đến thế.