Ian Minh Tô
Tui bắt đầu thấy Jacques Polge đúng là 'linh hồn' cho những dòng Chanel hiện đại rồi đó. Tui đang sở hữu cả Cristalle bản EDP, EDT và cả Eau Verte nữa. Trong đó, tui mê nhất là bản EDP với Eau Verte, cảm giác nó đỉnh ngang ngửa mấy chai Chanel đời cũ từ tầm 15 năm trước của tui luôn. Với tui, một mùi hương chuẩn Chanel là cái kiểu khiến mình cứ phải đấu tranh tư tưởng: 'Đẹp quá, xài phí mất, chắc để dành dịp đặc biệt thôi... mà thôi kệ, xài luôn cho rồi, hay là thôi nhỉ?'. Cái sự phân vân kiểu 'hôm nay có nên xài Chanel không' chính là cái chất sang chảnh mà tui cảm nhận được từ nước hoa Chanel. Bản Cristalle EDP thì có độ đậm đà hơn EDT, nhưng vẫn giữ được cái nét thanh thoát của hoa trắng. Mùi này nhẹ nhàng nhưng lại rất 'lì', không cần xịt nhiều đâu. Bản EDT vốn là bản gốc, hồi xưa Chanel hay ra bản EDT trước. Mà sau mấy lần chỉnh công thức thì bản EDP hiện tại nghe mùi y hệt mấy bản EDT cổ điển ngày xưa luôn. Tui phải nhanh tay chốt đơn trước khi nó bị giới hạn chỉ bán ở các boutique ở một số nước. Xịt mùi này lên là tui liên tưởng ngay đến cảnh đang đi dạo trong vườn, có nắng ấm và gió nhẹ lướt qua tóc. Một mùi hương cực kỳ trong trẻo, sạch sẽ, đầy năng lượng, kiểu hoa trắng đậm đà nhưng vẫn có chút thoang thoảng của gỗ.