Phúc Quang Phùng
Hồi cuối những năm 80, đầu 90, Coco EDP là một trong những mùi hương tui cực kỳ yêu thích, cùng với Samsara của nhà Guerlain. Hồi đó ngân sách có hạn nên tui cũng chẳng có nhiều nước hoa đâu. Tui nhớ là lúc nào cũng chỉ có một hoặc hai chai thôi, và chắc là tui mua dựa trên những gì mà lúc đó tui thấy là sang chảnh hay đẳng cấp. Vì cũng có hứng thú với nghệ thuật và thiết kế đồ họa nên tui cũng dễ bị thu hút bởi vẻ đẹp của mấy cái quảng cáo trên tạp chí thời trang nữa. Mấy mùi khác mà tui nhớ là chủ yếu là hàng drugstore với vài chai Estee Lauder. Nhanh thật, thấm thoắt đã qua gần hai thế hệ, và giờ tui đang tìm lại mấy phiên bản mới của những dòng kinh điển này. Hồi đó tui có đủ "sành điệu" để xịt Coco hay Samsara không hả? Chắc là không, dù là hồi đó hay bây giờ, haha. Sau khi dấn thân vào thế giới nước hoa như một sở thích ở tuổi trung niên, tui nhận ra gu của mình cũng khá là cơ bản. Khám phá những nốt hương hay các nhóm mùi lạ lẫm cũng vui lắm, nhưng tui thấy mình thường thích mấy kiểu pha trộn nhẹ nhàng của trà, cam chanh hay hoa cỏ để dùng hàng ngày hơn. Thôi, xin lỗi nha, tui luyên thuyên quá rồi... Nhưng tui thực sự nhớ cái cảm giác ấm áp và dễ chịu khi xịt "viên ngọc quý" này ngày xưa. Lần này tui chọn bản EDT thay vì EDP để dùng thử dựa trên ý kiến chung của mọi người ở đây. Với tui, điểm ăn tiền nhất chính là tầng hương cuối tuyệt vời với hổ phách, gỗ và vanilla. Những nốt còn lại chỉ đơn giản là sự hòa quyện cực ổn giữa hoa hồng và các loại hoa khác, có thêm chút nhấn nhá của gia vị và trái cây. Ngoài mấy thành phần ở tầng hương cuối ra thì tui cũng chẳng phân biệt rõ được từng nốt hương riêng biệt đâu, nhưng mà cũng chẳng sao, vì tui mê mùi này mà. Giờ tui sẽ đi thử thêm mấy mẫu khác của Chanel rồi xem có chọn được em nào hợp để dùng hàng ngày hay làm mùi signature không.