Chanel – Bois des Iles (EdT & EdP). Một sự đối lập đầy thú vị: một bên là vẻ cao sang, bất cần; một bên lại là nụ cười rạng rỡ, ấm áp.
Mình hiểu tại sao người ta lại so sánh bản EdT với Egoiste của Chanel. Cảm giác như bản EdT này chính là "tiền thân" của Egoiste vậy. Trong dòng Les Exclusifs này, mình thấy sự khác biệt cực kỳ rõ rệt giữa hai phiên bản. Với bản EdT, nó mở đầu bằng nốt aldehyde rất nổi bật (kiểu như mùi đào ấy), sau đó là hương gỗ đàn hương đúng như lời hứa hẹn: ngọt, phấn nhưng cũng rất cay nồng. Nó được nâng đỡ bởi những "nhà vô địch" hạng nặng như hổ phách, benzoin, tonka, vetiver... Các nốt hoa như ngọc lan tây hay diên vĩ cũng có mặt, nhưng chúng như hòa quyện hoàn toàn vào lớp gỗ đàn hương tuyệt đẹp kia. Đây là một mùi đàn hương cực kỳ có sức nặng, có cá tính riêng, kiểu như nếu bạn xịt mà không mặc đồ "tông xuyệt tông" thì nó sẽ nhìn bạn bằng nửa con mắt luôn ấy. Một mùi hương khiến ai cũng phải ngoái nhìn đầy ngưỡng mộ, nhưng bản thân người xịt vẫn cứ phải thật cool, thật điềm tĩnh và đầy khí chất.
Còn bản EdP thì mở đầu theo một cách khác hẳn: ngọt hơn, đơn giản hơn, giống như một nụ cười hiền hậu vậy. Nó ấm áp, dễ gần và không hề có vẻ "sang chảnh" hay xa cách như bản EdT. Đó là sự kết hợp mượt mà giữa gỗ đàn hương và ngọc lan tây, vừa mộc mạc vừa đầy hương hoa. Nếu có nhựa cây trong này thì chúng cũng ẩn mình rất khéo léo. Một mùi hương ngọt ngào, xinh xắn, nhiều phấn, cực kỳ dịu dàng và không hề phán xét ai. Sự chuyển biến mùi hương không quá nhiều, nó sẽ lắng xuống với chút ngọt ngào từ tonka và vanilla. Nếu bạn chưa từng ngửi bản EdT thì cứ mạnh dạn chọn EdP nhé, còn nếu đã lỡ yêu bản EdT rồi thì khi chuyển sang EdP sẽ cần thời gian để làm quen đấy. Dù có những nét tương đồng nhưng chúng thực sự không hề giống nhau đâu.