Candy Oanh
"Baiser Fou" mà xịt lên da thì nói thiệt là kinh khủng luôn á: mùi kiểu kim loại với lại tanh tanh như cá, xong rồi nó nhạt nhẽo dần thành một cái mùi hoa cỏ tươi mát kiểu không có gì đặc sắc hết. (Mà không phải cái kiểu mùi lạ lạ mà mọi người hay nói về Mugler's Womanity đâu nha, cái này là kiểu mùi cá chết để ngoài tủ lạnh quá mấy tiếng luôn á). Nhưng mà, phép màu chỉ xảy ra nếu xịt lên vải thôi. Tui cảm giác như được đưa thẳng vào một thế giới ảo diệu luôn, với tui thì đó chính là dấu ấn của một chai nước hoa đỉnh cao. Trong cái thế giới đó, kiểu như mình đang ngồi uống trà trong một nhà kính vậy á. Hoa nhài với hoa lan thì đang nở rộ. Trà thì được làm từ những lá trà đen quý giá đã được bọc trong hoa ly từ hôm trước để thấm đượm hương hoa. Mùi trà quyện với mùi hoa ly xộc thẳng vào mũi, thi thoảng còn thoang thoảng thêm chút hương vanilla từ mấy món bánh ngọt nữa. Cái không gian mùi hương này cứ vương vấn mãi hàng giờ liền sau khi mình rời khỏi buổi tiệc trà đó. Ước gì Cartier ra mắt em này phiên bản "nước hoa gối" luôn cho rồi.