Pauline Duyên
Mùa đông ở mấy cái cảng miền Bắc nước Pháp này tới sớm và khắc nghiệt lắm, cái nơi mà đất liền kết thúc đột ngột để nhường chỗ cho biển Đại Tây Dương mênh mông. Giữa những cơn bão táp, mưa quật nghiêng ngả vào mấy tiệm nhỏ ven cảng, thì chỉ có tiệm của ông Caron là vẫn sáng đèn, cái vẻ ngoài ốp gỗ tuyết tùng đỏ rực lên dưới ánh đèn đơn độc. Bước vào trong, xuyên qua cái làn mây đặc quánh và ngọt ngào đó, mùi hương tui ngửi thấy không phải kiểu thuốc lá nồng nặc của mấy ông thủy thủ hay thợ bốc vác đâu, mà là cái mùi vàng óng, thơm nồng nàn hương mật ong và đinh hương – kiểu mùi sang chảnh chỉ có ở phòng nghỉ của các sĩ quan ấy. Ngồi trong đó, gọi một ly bia đen màu hổ phách, nhìn mấy bình hoa cẩm chướng đặt trên bàn, cảm giác như đang lạc vào một thế giới khác. Mấy chị em ngồi đó, trong những bộ váy chấm bi đủ màu, tỏa ra mùi hương ngọt ngào của hoa diên vĩ, một chút cam chanh từ mùa hè năm ngoái, và cả cái mùi xạ hương đặc trưng đầy quyến rũ nữa. Dù không phải là cảm giác ấm cúng như ở nhà, nhưng giữa cái đêm đông bão bùng này, thì đây đúng là "show" diễn tuyệt vời nhất mà tui từng thấy. Nhiều năm sau này, khi cầm trên tay tấm ảnh cũ đã sờn, có lẽ tui sẽ chẳng nhớ rõ màu sắc của tiệm Caron hay tên của cô gái đó là gì, chỉ có thể nhớ về màu tóc, về những cảm xúc vụn vỡ và cái mùi hương vô giá, bất tử đó thôi.