Phương Kim Đỗ
Tui may mắn có được một mẫu thử của bản vintage, và phải công nhận là nó mang đúng cái vibe cổ điển luôn. Kiểu hoa cỏ aldehyde truyền thống, mùi "nước hoa" theo cái cách mà tui hay nhớ về mùi nước hoa của các bà, các cụ hồi tui còn nhỏ ấy. Nói vậy không phải là chê đâu nha, tui chỉ đang quan sát thôi. Thú thực là tui không khoái dòng hoa cỏ aldehyde cho lắm, nhưng bản Fleurs de Rocaille này lại đủ dịu dàng để tui có thể xịt lên người mà không thấy bị ngộp. Lúc mới xịt thì mùi khá sắc, kiểu xanh mướt và có chút sủi bọt của aldehyde, đi kèm với hương linh lan rất thật và thoang thoảng chút tử đinh hương trong tầng hương tỏa. Khi mùi hương dần lan tỏa, tử đinh hương sẽ nổi bật hơn, nghe cũng rất tự nhiên, hòa quyện cùng một chút hoàng lan. Tui đoán là có cả hương cẩm chướng tạo nên chút nhấn nhá cay nồng nhẹ. Đến lúc lắng xuống, các nốt hoa dần nhạt đi, chỉ còn lại chút dư âm trên nền hổ phách nhẹ nhàng, mướt mờ như có chút rêu. Phải nói là một cực phẩm được pha chế cực kỳ bậc thầy trong dòng của nó, nhưng ngặt nỗi là mấy kiểu nước hoa hoa cỏ aldehyde phong cách châu Âu truyền thống này không hợp gu tui lắm. Giống như một món đồ sứ cổ tinh xảo nhưng chẳng thể dùng trong lò vi sóng hay máy rửa bát được, FdR sẽ nằm lại trong "tủ kính" những mùi hương có giá trị thẩm mỹ và lịch sử cao, nhưng lại không thực sự thuộc về thế giới của tui.