Carolina Herrera thực sự là một mùi hoa nhài cực kỳ sâu và đậm đà. Không phải kiểu nhài xanh, tươi mát hay chói tai đâu, mà là kiểu nhài nở về đêm, ngọt ngào và đầy quyến rũ. Có thêm hoa huệ trắng giúp mùi nhài thêm phần mượt mà, béo ngậy, còn các nốt hoa khác thì chỉ để làm nền và cân bằng lại thôi. Phần base thì đậm mùi hổ phách, hơi tối một chút, cộng thêm chút xạ hương tạo ra một lớp màng phấn nhẹ nhàng, vừa tăng thêm sự gợi cảm, vừa tạo cảm giác như đang lạc vào cõi mộng vậy.
Bản vintage cũ rõ ràng là mạnh hơn, đậm đà và đầy đặn hơn hẳn; nốt hương nào cũng được đẩy lên cực kỳ sang chảnh, trong khi phần base thì tối hơn, nhiều rêu hơn và đậm chất "animalic" hơn nhiều. Cảm giác như kiểu một quý cô đang mua sắm ở Rodeo Drive, Beverly Hills hay một nữ doanh nhân New York sành điệu vậy. Nhưng đồng thời, mình cũng hình dung ra một tiểu thư miền Nam dịu dàng, vừa có nét ngây thơ, vừa phóng khoáng, có thể là một chủ nhà hoàn hảo, diện đồ đi ăn tối rồi sau đó thư giãn ngoài hiên với ly trà đá. Đúng chất một mùi hương thập niên 80: đẳng cấp, tỏa hương xa và đầy quyền lực. Nó không hề có mùi nhân tạo, mà luôn mê hoặc và cực kỳ lộng lẫy.
Công thức hiện tại thì vẫn khá ổn, độ tỏa và độ lưu hương vẫn tốt. Nhưng mùi thiên về hướng nhài xanh tươi mát hơn, có thêm chút huệ trắng để cân bằng và phần base thì thiên về gỗ nhiều hơn. Điểm trừ ư? Nó đã mất đi vẻ đẹp đầy bản năng trước đây, hoa cỏ nghe có vẻ nhân tạo hơn (kiểu như bó hoa bọc trong màng bọc cellophane vừa lấy ra từ tủ lạnh ấy) và cảm giác rêu phong cũng không còn nữa. Bản mới này hơi giống Gucci Bloom, dù là thích hơn một chút. Dù có khác biệt rõ rệt nhưng nó vẫn mang đúng tinh thần của Carolina Herrera. Nếu bạn tìm được bản vintage thì cứ chốt ngay đi nhé. Cả bản EDT và EDP cũ đều "đỉnh" hơn bản EDP hiện tại nhiều.
(Mình review dựa trên bản EDT giữa những năm 90 trong chiếc hộp đen chấm bi lớn và bản EDP năm 1988 nhé).