Anh Dương
Thơm kiểu thảo mộc? Có. Có xạ hương? Có. Unisex? Cũng đúng luôn. Nhưng mà cái mùi này, dù nghe có vẻ quyến rũ thật đấy, nhưng xịt lên da mình chưa đầy 10 phút là bay sạch. Bay mất hút luôn. Mình sốc đến mức phải nhờ cả chuyên viên thẩm mỹ ngửi thử cánh tay mình xem có phải mình đang tưởng tượng không. Chị ấy nhìn mình rồi nói đúng y nguyên: "À thì... nó... ừm, nhẹ nhàng." Nhẹ nhàng. Độ lưu hương trên da mình không chỉ là ngắn ngủi nữa, mà phải nói là gần như không tồn tại luôn. Với những ai lớn lên cùng mùi rêu, chắc chắn sẽ thấy nó mang hơi hướng hoài niệm về thập niên 90 cực kỳ cuốn hút. Nhưng với mình thì tình yêu dừng lại ở đó thôi: nếu mình muốn dùng toner dưỡng da để làm nước hoa, thì mình đã làm rồi. Mà có khi còn thấy thỏa mãn hơn ấy chứ. Thêm nữa là mình ước gì nó nồng nàn hơn, mộc mạc hơn, đậm đà và mượt mà hơn. Bởi vì mỗi khi mình bị ám ảnh bởi một ai đó hay một thứ gì đó, thì cường độ của cảm xúc, của sự tập trung và khao khát luôn là yếu tố tiên quyết. Ám ảnh là khi mình gần như bị thứ đó nuốt chửng. Vậy mà mình cảm giác cái mùi này, với những nốt hương thảo mộc và xạ hương đó, lại khơi dậy trong mình điều hoàn toàn ngược lại: sự thờ ơ.