Làm một đứa trẻ tuổi teen những năm 90, mình đã khao khát chai nước hoa này hơn bất cứ thứ gì. Hồi đó, mình cứ thấy tạp chí nào là lại xé ngay mấy miếng giấy thử mùi để về hít lấy hít để. Đi qua quầy tester của dòng Escape ở trung tâm thương mại là mình lại xịt lên người. Sinh nhật hay Giáng sinh đều đòi mua mà chẳng bao giờ được. Cuối cùng mình cũng bỏ cuộc, chấp nhận là sẽ chẳng bao giờ sở hữu được nó. Rồi lớn lên, có tiền rồi thì mình lại bị cuốn vào mấy mùi hương khác và quên bẵng luôn em này. Tới tận gần 30 năm sau, tự dưng mình nhớ ra sự tồn tại của Escape và nhận ra là... mình có thể mua nó mà? Thế là mình chốt đơn luôn.
Nghe này, mình biết có rất nhiều tranh cãi về việc dòng này đã bị thay đổi công thức, và mình không phủ nhận bản mình vừa xịt không giống hệt bản ngày xưa. Tuy nhiên, phiên bản hiện tại vẫn cực kỳ khớp với những ký ức về mùi hương mà mình hằng giữ trong lòng; ngay từ lúc xịt lên là mình đã thấy thân thuộc rồi. Escape mang vibe tươi mát, thuộc nhóm hương aquatic, kiểu như hương hoa biển mặn mòi hòa cùng chút trái cây. Nhưng đây không phải kiểu trái cây ngọt lịm đâu — nó là kiểu trái cây của những năm 90, không hề ngọt và chỉ đóng vai trò làm nền cho hoa thôi. Dù danh sách note có rất nhiều loại quả, nhưng thực tế mình thấy nó giống mùi dưa lưới hơn. Hoa là nhân vật chính, mà lại còn là kiểu hoa rất nổi bật nữa. Điểm cộng là cảm giác mát mẻ, thoáng đãng, và có một chút gì đó giống như mùi kem dưỡng da ở nốt đầu và nốt giữa, hơi bất ngờ nhưng mình lại rất thích.
Escape không hề bị phấn hay nồng mùi aldehyde — hai thứ mà mình thường né tránh. Nó tươi mới, và dù mình hay liên tưởng đến thập niên 90, nhưng mùi này không hề bị "cũ" hay lạc quẻ trong môi trường hiện đại chút nào. Độ tỏa hương của em này khá rộng so với những chai mình đang có, độ lưu hương cũng cực kỳ ấn tượng. Có người bảo bản này yếu hơn bản cũ, nhưng với một người chưa từng được dùng bản cũ như mình thì em này là quá đủ rồi. Có lẽ lý do khiến mình yêu em nó từ thời thiếu niên là vì nó có khả năng "du hành thời gian" và tạo ra một tâm trạng rất riêng. Nó không buồn bã, nhưng cũng chẳng phải kiểu nắng rực rỡ. Với mình, Escape giống như một bãi biển vùng duyên hải dưới bầu trời xám xịt đầy mưa phùn, nơi bạn chẳng thể phân biệt được làn sương trên mặt là từ trời rơi xuống hay từ biển thổi vào.