Mình luôn thấy tò mò về Anais Anais. Mẹ mình bảo đây là một trong những chai nước hoa đầu tiên bà tự mua cho bản thân và luôn dành một tình cảm đặc biệt cho nó, dù mình nghĩ bà đã "lớn rồi nên không còn hợp" từ lâu trước khi mình kịp biết đến. Mình chưa bao giờ tự dùng thử, dù mình luôn đánh giá cao nhà Cacharel vì những mùi hương rất đặc trưng và chỉn chu trong tầm giá. Mình đã mua một chai cực rẻ chỉ vì nghĩ rằng sẽ thật tuyệt nếu có thứ gì đó đơn giản, dễ chịu để xịt ở nhà trong thời gian cách ly, và kết quả là mình yêu nó luôn rồi. Ở một khía cạnh nào đó, nó đúng kiểu mùi hoa trắng xà phòng rất quen thuộc, mang cảm giác "trẻ trung" đến mức gần như giống mùi phấn em bé - nhưng thỉnh thoảng các nốt hoa lại hiện lên cực kỳ rõ nét, lúc ẩn lúc hiện như thể ta đang bắt gặp một làn hương thoảng qua trong gió vậy.
Lúc mới xịt, hương hoa thanh tú và hoa kim ngân bùng nổ rất mạnh và mùi cực kỳ "thật"; sau đó nó lắng xuống thành một mùi hương sạch sẽ, kiểu xà phòng nhưng lại rất rõ rệt và dễ nhận thấy. Thú thật là mình không mặn mà lắm với đoạn này, vì mùi xà phòng/xạ hương khi tỏa hương mạnh quá dễ làm mình liên tưởng đến việc lỡ xịt quá tay lăn khử mùi. Thế nhưng, cứ mỗi khi mình định nghĩ là "mình không thích nó", thì hương nhài, hoa ly và hoa thanh tú lại bừng lên, mang theo những tầng hương phức tạp và hơi "nguyên bản" của hoa cỏ, làm mình lại yêu nó lần nữa. Mình ước gì nó có chút gì đó xanh mát hơn, nhưng nếu ngửi trên da, mình thực sự cảm nhận được nốt rêu phong chứ không chỉ là mùi phấn xạ khô khan, và việc không có chút trái cây hay vanilla ngọt lịm nào thực sự rất sảng khoái.
Nếu mùi hương này đưa mình đến một nơi nào đó, thì mình hình dung đó là khu vườn của ông bà (nơi luôn tràn ngập hoa kim ngân, hoa hồng và hoa nhài vào mùa hè), một buổi sáng mùa hè đầy nắng, khi mình mang một chiếc khăn trắng vừa giặt sạch ra nằm trên thảm cỏ còn đọng sương. Mình không biết mình sẽ xịt chai này ra ngoài thường xuyên không, nhưng chắc chắn nó là một sự vỗ về đầy mộng mơ cho những tuần ở nhà sắp tới.