Sương Thuỳ Tuyết Nguyễn
Đây là một trong những chai nước hoa đầu tiên của mình, và có lẽ năm 18 tuổi (1990), mình vẫn còn quá trẻ để dùng nó. Mọi người lưu ý là mình đã không xịt chai này kể từ những năm đầu tuổi 20, chủ yếu vì mình cảm thấy nó hơi quá nghiêm túc so với phong cách giản dị và có chút phá cách của mình. Những gì mình còn nhớ là hương nhang và hổ phách hiện lên rất rõ trên da mình, khiến các nốt hương hoa mang lại cảm giác hơi "bụi" và cực kỳ nữ tính. Mình không nhớ là có nốt hương xanh nào cả, nhưng cơ địa của mình vốn khá lạ, thường làm mất đi một số nốt hương và khiến mùi gỗ cùng hổ phách xộc lên rất nhanh. Mình nhớ là bản thân phải cực kỳ cẩn thận, không được xịt quá tay, nếu không mình sẽ có cảm giác như mùi hương "đi vào phòng trước cả mình" vậy. Đó là điều mình chưa bao giờ thích, nhất là khi lớn lên trong những năm 80, thời điểm mà nước hoa thường có xu hướng nồng gắt và quá phô trương. Mùi hương này gợi cho mình liên tưởng đến một căn phòng với chiếc bàn trang điểm kiểu cổ điển, đúng chuẩn, loại có chiếc gương cầm tay chạm trổ cầu kỳ. Đó là hình ảnh một chiếc áo blouse lụa màu hồng cánh hoa, một chiếc chân váy bút chì và đôi giày cao gót kitten heels. Là một kiểu tóc búi cầu kỳ, gương mặt trang điểm đậm và kết thúc bằng một chiếc bông phấn to sụ, mềm mại. Nếu mùi hương này là một con người, thì đó sẽ là một quý bà lớn tuổi, mảnh mai và thanh lịch, người vẫn thu hút ánh nhìn của những chàng trai trẻ vì vẻ ngoài chỉn chu, hoàn hảo. Dù có thể không quá xa hoa, nhưng đó là một quý phu nhân quyền quý, người luôn muốn mọi thứ phải thật chuẩn mực.