Người dùng ẩn danh
Blanche lúc mới xịt lên cực kỳ trong trẻo, thoáng đãng và sáng bừng luôn. Một chút ánh sáng aldehyde lấp lánh trên nền hoa cỏ mỏng manh, làm tui liên tưởng đến cảm giác mấy tấm khăn trải giường vừa giặt sạch, đang bay phấp phới trong làn gió mát lành đầy hương vị thiên nhiên. Cái sự rạng rỡ ban đầu này rất dịu dàng, kiểu cực kỳ ưng ý luôn ấy — nhưng mà, nó chẳng giống gì với những gì diễn ra sau đó cả. Đến lúc mùi hương lắng xuống, cái sự cân bằng tinh tế giữa ánh sáng và sự trong suốt đó lại biến mất, nhường chỗ cho một thứ gì đó cực kỳ tầm thường và nhạt nhẽo: một mùi trắng xóa, xà phòng và phẳng lì. Nói chính xác hơn thì cái sự "xà phòng" này nó cứ bám dính trên da theo kiểu nhờn nhờn, bóng bóng, cảm giác như kiểu bị dùng quá liều nước xả vải vậy. Mấy cái nét tinh tế lúc đầu tan biến hết vào sự tầm thường, mọi thứ đang sảng khoái bỗng "bùm" một cái biến mất như bong bóng xà phòng, để lại một mùi hương dù sạch thật đấy, nhưng kiểu sạch đến mức vô hồn, và cuối cùng là chẳng có chút cảm hứng nào cả.