Huyền Trịnh
Nói chung là cũng giống nhiều người thôi, tui từng thấy khá thất vọng với dòng "chai trắng" mới nhất của nhà Killian. Nhưng riêng em này thì tui thấy là một bước tiến lớn so với dòng "Garden of Eden" trước đó. Thề là tui đã cực kỳ muốn yêu dòng cũ vì cái chai đẹp xỉu với cái clutch hình rắn đi kèm, nhưng mà ngửi mãi vẫn không thẩm nổi. Với khứu giác của tui, "Playing with the Devil" nghe chẳng giống đang "chơi với quỷ" chút nào, mà giống như đang đùa giỡn với mấy em thiên thần ngọt lịm vị vanilla vậy. Mấy em ấy mang đến hương đào, lý chua đen với vải, rồi sau khi mình thưởng thức đống trái cây ngon lành đó thì sẽ được bao bọc trong một lớp chăn ấm áp từ vanilla và đậu tonka. Chốt lại thì đây là một sự kết hợp giữa trái cây và vanilla. Phần drydown mới là cực phẩm, nó tạo ra một lớp hào quang vanilla cực kỳ ấm áp và dễ chịu quanh người, cảm giác cũng khá giống với em Vanille của M. Oriane. Biết thế này tui đã chốt em này thay vì mua cái em City of Sin gây thất vọng tràn trề kia rồi. Nếu bà nào mê combo trái cây mix vanilla mà ví cũng đang "rủng rỉnh" một chút thì cực kỳ đáng để thử nha.