Đây là chai nước hoa duy nhất mà mình từng gom hàng cả đống. Mình sẽ không nói mình có bao nhiêu chai đâu, vì con số đó hơi bị "vô lý" luôn ấy. Nó là một mùi hương gây nghiện, một tác phẩm nghệ thuật thực thụ. Suốt năm qua, mình đã cố tích trữ càng nhiều càng tốt (chủ yếu là bản giới hạn nắp bạc). Đây là chai nước hoa mình yêu nhất trên đời. Thật ra mình ít khi nhắc đến nó trên này vì mình muốn giữ cho riêng mình thôi, nhưng khi đã yêu một thứ gì đó quá rồi thì mình cũng muốn chia sẻ. Cuối cùng thì mình cũng chịu lên tiếng rồi đây.
Mình rất vui khi biết đây không phải là mùi hương dành cho tất cả mọi người. Nó cực kỳ ấn tượng, và mình thích cái cảm giác rằng chỉ có một số ít phụ nữ sẽ xịt mùi này trong những năm tới. Mình dùng em này nhiều hơn bất kỳ chai nào khác. Có lẽ nó hơi quá sang chảnh để dùng hàng ngày, nhưng mình chẳng quan tâm! Mọi người cứ đổ dồn sự chú ý về phía mình mỗi khi mình xịt em nó. Những lời khen ngợi cứ thế tuôn ra từ cả nam lẫn nữ, đủ mọi lứa tuổi. Mẹ 83 tuổi của mình thích, chị gái mình thích, bạn trai mình cũng thích, đi đâu mình cũng nhận được lời khen. Từ người trẻ đến người già, nam hay nữ đều vậy.
Độ lưu hương và tỏa hương của em này kéo dài tận sang ngày hôm sau, cực kỳ mạnh mẽ (nói thật đây là mùi hương bám lâu nhất mà mình từng sở hữu). Nhưng nó không hề bị nồng gắt hay gây ngấy, ngay cả khi mình có xịt hơi quá tay. Mùi hương giống như một vườn hoa trái giữa cái nóng ẩm của mùa hè, dưới những đám mây giông đen kịt. Một cơn bão mùa hè đang đến. Nó gợi lên cái kiểu thời tiết hiếm hoi và kỳ lạ đó, khiến chai nước hoa này thực sự là một kiệt tác. Lúc đi mua các chai này trong năm qua, mình cứ ngỡ như mình đang "ăn trộm" nghệ thuật từ bảo tàng Louvre vậy, vì mức giá quá hời so với những gì nó mang lại. Hoặc nếu muốn hình dung khác, nó giống như những viên kẹo dẻo đào được nhúng vào lớp caramel tan chảy mịn màng và cao cấp nhất. Có một chút vị cam thảo nữa (không ai nhắc đến điều này nhưng mình luôn ngửi thấy mùi cam thảo đen trong này), và cả hoa hồng nữa. Nó không hề có cảm giác đường cát thô đâu, mọi thứ đều mượt mà vô cùng.
Cách mô tả hay nhất là: kẹo dẻo đào được trộn trong một bồn caramel đang tan chảy, tất cả hòa quyện vào nhau. Bên cạnh đó là một bó hồng tươi và hoa nhài đặt trên bàn. Thêm một chút vị cam thảo đen. Đúng là thiên đường trong một chai nước hoa. Một loại "thuốc tiên" đầy mê hoặc, cực kỳ sang trọng nhưng không hề là kiểu gourmand thông thường. Mình thực sự cảm nhận được chút gì đó của BR ở tầng hương cuối, điều này giải thích cho cái vibe caramel đậm đà, mọng nước và kết cấu thanh thoát của nó. Đây là lần duy nhất một mùi hương bị ngừng sản xuất mà mình không hề thấy hối tiếc, vì mình đã chuẩn bị sẵn rồi. Điều hối tiếc duy nhất là mình đã bỏ lỡ bản Elixir de Parfum. Mình rất muốn thử nó, nhưng nghe nói nó không mạnh hơn đâu, chỉ là hơi khác một chút thôi... nên chắc mình cũng không tiếc lắm. Có người sẽ nói đây là mùi chỉ dành cho mùa đông, nhưng vì nó không hề gây ngấy nên dùng thời tiết nào cũng ổn. Với mình, nó thơm ngon bất kể lúc nào. Phải đến năm 48 tuổi, mình mới tìm thấy phong cách đặc trưng cuối cùng của đời mình.