Sophie Hà Diệp
mình thực sự rất muốn thích em này, có lẽ là do mình chưa đủ kiên nhẫn, hoặc cũng có thể là do thời tiết hiện tại chưa phải là lúc để em nó tỏa sáng? Có một cái gì đó cứ mờ mờ, kiểu như mùi phấn hay mùi đào ấy, làm mũi mình cứ phải cố gắng hết sức để cảm nhận cho rõ. Nó giống như kiểu khi bạn đi ngang qua một sạp trái cây, thấy mấy quả đào đẹp lung linh, vừa mới hái xong, vẫn còn ấm áp nằm trong giỏ dưới nắng, gió thì mát rượi, một ngày thật là tuyệt vời. Bạn chọn một quả, trả tiền xong là muốn ăn ngay luôn. Bạn còn chà quả đào lên quần jean, ngồi dưới ánh nắng vàng vọt lúc 4 giờ rưỡi chiều rồi cắn một miếng... Thế mà nó lại bị bở, kiểu như bị bột ấy. Cảm giác của mình với em này hiện tại cũng chỉ dừng lại ở đó thôi. Giống như một lớp sương giá làm cho quả đào vốn dĩ mọng nước bỗng trở nên khô khốc một cách đầy đánh lừa. Buồn cười ở chỗ, cảm giác cứ như có một nàng tiên rừng tinh nghịch đang cười nhạo vì đã lừa mình chọn nhầm quả đào vậy. Nhưng điều đó lại làm mình thấy tò mò. mình sẽ quay lại khi tìm được cách để "kết bạn" với em này. (Nếu điều này có khác biệt thì chai của mình là bản sản xuất năm 2017 tại Pháp... nhìn giống trong ảnh với cái nắp này nè)