Sương La
Em này hơi bị thổi phồng quá đà một chút, NHƯNG mà vẫn thực sự rất ổn nha. Kiểu như có đủ mọi cung bậc luôn ấy: vừa ngọt, vừa sắc, vừa tươi mát, lại có chút gỗ và ấm áp nữa. Phần mình thích nhất ở chai này chính là các nốt hương cuối. Chúng được làm cực kỳ chỉn chu, cực hợp với mùi cơ thể mình và lưu hương cũng lâu nữa. Mỗi lần ngửi mùi này, không hiểu sao mình lại nhớ về hồi tiểu học, lúc ngồi trong văn phòng cô hiệu trưởng. Trên tường cô treo rất nhiều mặt nạ châu Phi, còn trên chiếc bàn gỗ khổng lồ thì giấy tờ được sắp xếp cực kỳ ngăn nắp. Nhìn cô ấy có nét gì đó giống như các nghệ sĩ opera vậy, không phải về đường nét khuôn mặt đâu, mà là ở cách làm tóc và cách ăn mặc ấy. Cô ấy nghiêm khắc nhưng lại rất tốt bụng. Có lẽ vì thế mà mùi hương này mang lại cho mình cảm giác của một người phụ nữ trưởng thành, chuyên nghiệp. Điểm trừ của em này là nốt hạnh nhân và chanh, với cả nốt hương đầu bay hơi hơi nhanh (mình thì không sao vì mình cũng không mê lắm, nhưng nếu bạn nào thích nốt đầu thì có thể sẽ hơi thất vọng đấy). Với mình thì mùi hạnh nhân hơi bị nhân tạo, còn mùi chanh thì sắc quá, cảm giác cứ như mùi chanh trong nước rửa bát ấy. Chắc là do mình không thích sự kết hợp giữa hạnh nhân và chanh, nghe nó cứ bị lệch tông thế nào ấy. Nó không đến mức làm mình ghét cả chai nước hoa, nhưng vẫn là một điểm trừ. Vì em này gợi nhắc mình về một trong những người phụ nữ quan trọng đầu tiên trong đời, nên chắc chắn nó có một vị trí đặc biệt trong lòng mình. Mình cứ tự hỏi không biết đây có phải là phong cách mùi hương của cô ấy không, vì nó khiến mình nhớ ngay đến cái ôm của cô sau những lần mình khóc lóc kể về việc bị bắt nạt ở trường. Thương nhớ cô Foster. Tổng kết lại, nếu chỉ tính riêng mùi hương thì mình cho 7/10, nhưng vì sự kết nối cá nhân này nên mình sẽ chấm hẳn 9/10 luôn.