Người dùng ẩn danh
Biết nói sao nhỉ? Mình dùng chai này hơn năm rồi, mà xịt đi xịt lại vẫn không biết là mình ghét nó đến mức muốn vứt đi, hay là bị nó cuốn đến mức cứ phải dùng mỗi mùa hè dù trong lòng vẫn đầy nghi ngại. Có lúc thì thấy nó mướt, ngọt ngào, trẻ trung và gợi cảm kiểu "nổi loạn" thời mới lớn; nhưng lúc khác thì lại thấy nó nồng, sến sẩm, khó ngấm, thậm chí là hơi buồn nôn. Điểm cộng cực lớn là nốt cam ở tầng hương đầu, làm đỉnh thực sự luôn. Cảm giác như một quả cam Ý chín mọng, siêu ngọt, mọng nước đến mức nước cam chảy ròng ròng trên ngón tay ấy. Tiếc là chanh với cam bergamot lại không rõ rệt và xịn như vậy. Mình cũng thích nốt kim ngân, cảm giác rất thật và ấm áp. Mở đầu bằng một ngày hè rực rỡ và tươi mới đến mức mình chỉ muốn đắm chìm trong không gian đó mãi thôi, cứ như một kỳ nghỉ trong khu vườn treo trong mơ vậy... ...nhưng mà, đời không như là mơ. Lưu ý là mình test em này với vài shot xịt (thực ra là hơi nhiều, mình hứa là chỉ cần một shot là đủ), trong cái thời tiết mùa hè oi bức ở Anh năm 2021, trên làn da vốn nóng và sau khi dọn dẹp nhà cửa cả tiếng đồng hồ. Kết quả là sau khoảng một giờ, mấy nốt xạ hương, mật ong với trái cây hạch bắt đầu "trỗi dậy" như những kẻ phản diện và phá hỏng mọi thứ, biến mùi hương trở nên hôi, cũ và ngọt gắt. Cái tổ hợp kinh khủng này làm mình liên tưởng đến mấy bữa tiệc của đám học sinh sinh viên: mùi mồ hôi, mùi nôn, quần áo không giặt, mùi hormone, rồi cả mấy vết dính của rượu trái cây ngọt lịm và xịt toàn thân rẻ tiền. Thề là nó tệ đến mức mình phải đi tắm rửa rồi thay áo ngay lập tức. Mình ít khi phản ứng gay gắt với tầng hương giữa như vậy, nhưng lần này thì thật sự không thể ngó lơ được. Có lẽ là do da mình không hợp với mật ong và trái cây, hoặc là chúng không ăn nhập gì với chai này, chứ mình chẳng thấy dễ chịu chút nào. Đến khi mùi hương gần như bay hết, chỉ còn sót lại một chút (mà mình đã đè lên bằng lăn khử mùi hương thảo), thì nó dịu lại thành một mùi vanilla tổng hợp kiểu nhựa nhựa (giống mùi đồ chơi trẻ em, gel bôi trơn có mùi hoặc nước hoa treo xe hơi). Tầng cuối này nhạt và vô hại đến mức làm mình tự hỏi không biết hai giai đoạn trước có phải là mình bị ảo giác không nữa. Sự chuyển biến đáng sợ từ một nỗi nhớ ngây thơ, ngọt ngào sang một ký ức đầy mồ hôi và hormone, rồi kết thúc trong lặng lẽ, khiến mình nghĩ có lẽ CdA nên được gọi là ‘Romeo & Juliet’ thì đúng hơn. Nó giống như một hành trình: từ sự thuần khiết của tuổi thơ, bị choáng ngợp bởi hương vị trái cấm, rồi bị đẩy nhanh đến một thời thanh xuân hỗn loạn, quá đà, để rồi cuối cùng tan biến như một tiếng thì thầm, như thể mình chưa từng tồn tại ngoài một cái tên hoa mỹ trong sách truyện. Mình từng học về kịch Commedia ở đại học, nhưng thú thật là vẫn chưa hiểu hết sự liên kết tên gọi này. Theo trải nghiệm cá nhân, mình đoán nó ám chỉ những góc khuất bản năng, trần trụi và hỗn loạn ẩn sau vẻ ngoài trang trọng, thơ mộng của CdA. Kiểu như sau một hai giờ ngoài trời ở Ý, xem những diễn viên ăn mặc chỉnh tề diễn những vở kịch đồng quê dễ thương, bạn sẽ cảm nhận được nhịp đập hối hả của đám đông, sự khao khát da chạm da, mùi mồ hôi, mùi rượu và cả những con ruồi vo ve sau cuộc vui. Tự nhiên thấy nhớ buổi sáng hôm trước, khi chỉ có một mình, nhâm nhi chút trái cây tươi và lang thang trong sân vườn đầy hoa, nghe tiếng ong kêu. Cái sự náo nhiệt, cuồng nhiệt với những nụ cười giả tạo xung quanh này... thực sự là quá sức với mình.




















