Kobako trong tiếng Nhật nghĩa là cái hộp nhỏ. Nếu thêm dấu trên chữ "o" đầu tiên thành Kōbako, thì nó là cái hộp đựng nhang như dạng que hay nón. Mà dù là kiểu nào thì cái tên này nghe cũng rất hợp với nước hoa. Khoan đã, tui không phải kiểu người đạo đức giả đâu, nhưng tui khuyên mấy bạn nhỏ tuổi thì nên dừng đọc ở đây nha. Vì trong tiếng lóng Nhật hiện đại, Kobako còn có nghĩa là "chỗ ấy" của phụ nữ. Nghe cũng có sự liên tưởng thú vị đó, vì từ "box" trong tiếng Anh cũng hay được dùng với nghĩa tương tự.
Nói chung là, Kobako mang mùi hương của một bó hoa mộc lan, dành dành và nhài, được một người phụ nữ Nhật thế kỷ 19 lén lút cắt bằng kiếm katana trong lúc chờ người tình samurai đi xa. Vì không chịu nổi sự cô đơn, bà ấy đã cầm kiếm cắt hoa, như muốn tái hiện lại trong tâm trí cảnh tượng từ sự mềm mại, e ấp chuyển sang sự cứng rắn, chinh phục của thép. Bà ấy đặt hoa vào một chiếc hộp gỗ, đi mua rượu sake, rồi khi về nhà thì giả vờ ngạc nhiên khi thấy hoa đã sẵn ở đó. Đêm đó, trong cơn say rượu và cả sự khao khát cháy bỏng, bà ấy lại một lần nữa "rút kiếm" ra...
Tui sẽ không kể tiếp câu chuyện đó đâu. Tóm lại, nói ngắn gọn thì Kobako chính là "mùi hương đầy mê hoặc của sự khao khát". Đó là sự kết hợp giữa hoa cỏ đẫm sương cùng những hơi thở kim loại sắc lẹm, quyện thêm chút hương da thịt ấm nóng, một mùi hương cực kỳ khó cưỡng. Về độ lưu hương thì phải gọi là "huyền thoại", vì nó bám trên da tui gần 48 tiếng đồng hồ luôn. Dù con số này có vẻ khủng khiếp đến mức mấy chai nước hoa đắt tiền khác cũng không mơ tới được, thì với tui, bấy nhiêu vẫn là chưa đủ...