Chloe Khánh Quyên
Hôm nay mình đang test lại mấy mẫu trong bộ sưu tập mà trước đây chưa dành nhiều thời gian để trải nghiệm, và em Trouble này đã lọt vào danh sách cần xem xét lại. Thú thật là mình chẳng biết cái mùi cỏ Dyer's Greenweed ngoài tự nhiên nó ra sao, chứ ở đây mình thấy nó cứ nồng mùi thực vật mà còn hơi có mùi hôi hôi nữa. Vì loại cỏ này được coi là có độc nên việc nó có mùi khó chịu cũng chẳng có gì lạ. Kiểu như bản năng sinh tồn là phải tránh xa những thứ có thể gây chết người qua mùi và màu sắc ấy, bảo sao mũi mình cứ tự động nhăn lại. Bỏ qua cái nốt hương đang nhạt dần đó một chút thì mình bắt đầu cảm nhận được mùi chanh, kiểu chanh ngọt như kẹo, vừa chua nhẹ vừa có cảm giác như kẹo đường ấy. Hổ phách đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong sự chuyển biến của Trouble, để rồi khi lắng xuống, nó để lại một mùi hương ngọt ngào, hơi có chút hơi hướng động vật mà trước đây mình từng nhầm là mùi xạ hương. Độ ngọt của em này thực sự rất đỉnh, chắc chắn là phần đáng tận hưởng nhất của chai nước hoa này luôn. Còn cái cảm giác hơi giả mà mình có nhắc tới lúc trước, mình nghĩ nó đến từ gỗ tuyết tùng hoặc là sự kết hợp giữa tuyết tùng và chanh. Vì nốt chanh ở giai đoạn đầu nghe rất hợp, nên mình nghi là do gỗ tuyết tùng làm mình thấy hơi bị "khớp". Nói chung thì đây không phải là một chai nước hoa tệ, và nó thú vị hơn nhiều so với những gì mình từng nghĩ, nhưng mình vẫn giữ nguyên nhận định cũ thôi: Chẳng ấn tượng lắm!