Wendy Nhi
tui đang cố để thích Bottega Veneta, mà sao xịt lên người tui thấy nó nam tính quá trời luôn. Mùi cam bergamot lúc mở đầu cứ bị chua chua. Còn tiêu hồng thì không có kiểu thanh tao như hoa mẫu đơn như mấy chai khác đâu, mà nó nồng mùi tiêu thật sự luôn. Kết hợp với cam bergamot nữa là thấy nó gắt, kiểu hơi bị chát luôn ấy. Còn hoa nhài thì kiểu "meh", chẳng có gì đặc sắc cả. tui chẳng thấy chút hương hoa nào trong em này hết, hơi thất vọng xíu. tui thấy nốt da thuộc với rêu sồi ở tầng hương cuối mới là "ngôi sao" của em này. Ngẫm lại thì cái thiết kế chai cũng hợp lý thật. Nghe bảo giám đốc sáng tạo muốn tạo ra cảm giác như đang ở trong một thư viện cũ với mấy cuốn sách bọc da, rồi có mùi cỏ mới cắt thoang thoảng qua cửa sổ. Nghe thì có vẻ hơi cụ thể quá, nhưng mà họ làm chuẩn thật sự! Kiểu mùi da thuộc trộn với cỏ khô ấy. Lúc hạ tông thì nó có ngọt hơn một xíu, nhưng cảm giác cứ bị cũ cũ, ngấy ngấy (chắc là do rêu hả ta?). Đây là kiểu nước hoa mà bạn chỉ nên dùng khi bạn thực sự thích nó vì chính bản thân mình thôi. Nó có một sự lạnh lùng kiểu "tui chẳng quan tâm người khác thấy sao đâu". Cái đó cũng ổn thôi, nhưng ngặt nỗi là tui còn chẳng thấy thích nó trên người tui nữa. Nó không hề có chút gì quyến rũ hay lôi cuốn cả, mà đó lại chính là thứ tui tìm kiếm ở một chai nước hoa. tui không ăn mặc quá nữ tính, nhưng tui thích thể hiện sự nữ tính qua phụ kiện, túi xách và cả mùi hương nữa. Mà em Bottega Veneta này không làm được điều đó. Cảm giác như người dùng em này sẽ có tủ đồ toàn màu be với màu kaki vậy á. Là một đứa mê mùi nữ tính, cái vibe unisex/phi giới tính này lên da tui thấy không hợp lắm. Nói thật là tui nghĩ em này dùng cho nam thì có khi lại cực phẩm luôn ấy.