Tui sẽ bắt đầu bằng 2 sự so sánh phổ biến nhất nha. Đầu tiên là Creed Acqua Fiorentina. Nó hơi giống em Bond này, nhưng Creed thì thiên về gỗ tuyết tùng nhiều hơn và có mùi mận cực kỳ nồng, mà với tui thì nó cứ kiểu gì ấy, giống mùi nôn mửa luôn. Tui thấy em này "nhẹ" hơn, còn Creed thì "nặng" hơn, không phải nói về độ tỏa hương mà là về kiểu mùi. Tui nghĩ dùng quả lý chua đen sẽ là lựa chọn tốt hơn nhiều so với mận.
Tiếp theo là D&G Light Blue. Cũng rất giống em Bond này, nhưng Light Blue thì lại QUÁ nhẹ. Mùi chanh trong Light Blue làm tui liên tưởng đến mùi nước lau sàn Pledge luôn, và thật không may là cả cái mùi đó bay sạch bách chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ. Cơ mà tui lại khá thích nốt táo trong đó, cái mà em Bond này không có. Ngoài ra thì mấy điểm chung vẫn là có - gỗ tuyết tùng, chanh, và cái kiểu mùi sạch sẽ, tươi mát, gần như là mùi xà phòng vậy.
Còn đây là em Bond, chân ái của tui trong dòng này luôn. Lúc mới xịt thì nó có mùi giống như dầu gội đầu ấy, kiểu như Pantene (hồi nhỏ tui mê loại này lắm, dù xài xong tóc trông chán đời cực). Thú thật là lúc đầu nó hơi gắt, kiểu hơi giống mùi xịt tóc. Nhưng khi nó ấm dần lên trên da thì trời ơi, nó thơm dã man luôn. Khó tả lắm vì nó hòa quyện mượt mà đến mức tui chẳng phân biệt rõ từng nốt hương được. Chỉ có thể nói là nó mang lại cảm giác sạch sẽ, hơi ngọt nhẹ, kiểu trái cây nhưng chủ yếu vẫn là SẠCH. Nó có vài điểm tương đồng với 2 em kia tui vừa kể, nhưng em này vẫn là đỉnh nhất.
Độ lưu hương cũng làm tui bất ngờ, nhất là với một chai nước hoa nhà Bond. Em này bám trên da tui tầm 6-8 tiếng, độ tỏa hương cũng khá ổn suốt thời gian đó. Không phải kiểu nồng nặc đập thẳng vào mũi đâu, nhưng tui vẫn tự ngửi thấy mùi mình cả ngày, và nếu đi ngang qua ai đó thì chắc chắn họ sẽ thấy thơm. Có lẽ đây là chai Bond duy nhất tui thấy đáng đồng tiền bát gạo, vì nó hội tụ đủ mọi thứ - từ sự hòa quyện, độ bám tỏa cho đến việc cực kỳ hợp để dùng hàng ngày.