Beach. Cái ý tưởng về chai nước hoa này cứ ám ảnh tui mãi từ mấy năm trước khi mới đọc về nó. Cuối cùng thì tui cũng được thử rồi. Mượn ý của người review bên dưới làm mốc nhé, lúc mới xịt lên thì đúng là có mùi "nhà vệ sinh công cộng" thiệt – kiểu mùi hóa chất gắt gắt, có chút cherry/hạnh nhân/ngọt cay trộn với hoa trắng kiểu acrylic, y hệt cái mùi xịt kem chống nắng lần đầu tiên ấy. Tui chắc là mấy ông làm nước hoa công nghiệp chuyên làm xịt phòng là biết rõ cái mùi Coppertone này lắm. Nhưng mà, nếu coi đây là một kiểu "thực tế ảo về một ngày đi biển" thì cái không khí kiểu nhà vệ sinh ẩm ướt, nồng mùi nước hoa với cái sàn bê tông luôn trong tình trạng ướt nhẹp và đầy cát cũng là một phần của trải nghiệm đó chứ, đúng không? Điểm khác biệt là tui lại cực thích cái nốt mở này. Cái chất hóa học nồng nặc dùng để át đi mùi thiên nhiên nghe nó rất là kiểu Mỹ, kiểu thập niên 50 hay 60 ấy. Có cả chút cam chanh sắc sảo, hơi giống mùi sả chanh, nhưng nó sẽ dịu lại sau khoảng 5 phút đầu.
Sau đó, Beach nhanh chóng chuyển sang mùi hoa cam và hoa nhài kiểu xà phòng, béo ngậy như bơ, mà hoa nhài ở đây thì không hề ngọt lịm như mấy chai mùi biển khác đâu. Có cả hoa loa kèn xanh mướt thoảng qua như kiểu gió thổi tới rồi đi vậy. Tui thấy cái chất béo, hơi sáp của mấy loài hoa trắng này được nhấn mạnh rõ lắm. Đến một lúc nào đó, "Beach" bỗng biến thành "Pool" (hồ bơi) vì tui ngửi thấy mùi clo – kiểu mùi hóa chất ngọt ngọt và có chút ozone, nghe cực kỳ quen thuộc như mấy ký ức tuổi thơ vậy. Nghe thì có vẻ mâu thuẫn khi vừa thấy thoáng đãng, xạ hương mà lại vừa thấy nặng nề vì mấy cái tông hóa chất dày đặc. Khi mùi hương phát triển thêm, hoa nhài nhạt dần, để lại một nốt xanh xanh, khoáng đạt như kiểu một chiếc lá chuối ướt phủ đầy cát. Lúc hạ tông (dry-down) thì tui cảm nhận rõ cái chất cát và sỏi luôn. Nói chung là mùi không lưu lâu lắm, nhưng cực kỳ thú vị và ấn tượng.
Chai này kiểu vừa sến vừa thơ, và có vẻ là rất gần gũi với trái tim của nhiều người. Dù tui không có kết nối cảm xúc quá sâu sắc, nhưng tui thực sự tìm kiếm một thứ gì đó hơn là một mùi hương thông thường, kiểu như cố tìm mấy mùi "kem chống nắng" để vượt qua cái sự ủ rũ của mùa đông ở Indiana vậy. Tui thấy Beach rất độc đáo trong thế giới mùi biển vì nó không bị ngập ngụa mùi dừa hay hoa sứ; nhưng nhìn chung, với tui thì đây giống như một chai nước hoa công nghiệp được đóng chai thôi – ấn tượng vì giống mùi kem chống nắng thật, chứ không hẳn là một chai nước hoa đúng nghĩa.
Tiện thể tui so sánh nhanh với mấy em mùi kem chống nắng khác cho mọi người tham khảo nha:
- Child Perfume của Susan D. Owens: Đây là chân ái của tui từ trước đến giờ vì hoa cỏ cực kỳ nhẹ nhàng và dồi dào. Mùi hoa nhài rất thật, thanh khiết, có thêm chút hoa tử đinh hương nữa. Dạng dầu đậm đặc nhưng tiếc là không lưu lâu lắm.
- Nước hoa Jennifer Aniston: Nghe đồn là bản copy của Beach nhưng được gọt giũa sạch sẽ, không còn mấy cái nốt hóa chất gắt nữa. Mùi hoa nhài kiểu xà phòng, lịch sự, giữ mùi tầm 10 phút. Vẫn rất xinh và rẻ, nhưng cảm giác kiểu "sạch sẽ trong nhà" hơn là "đi biển".
- Kuumba Made Pikake Lei: Độ lưu hương cũng kém luôn. Kiểu mùi hoa nhài ngọt lịm như giấy thơm sấy quần áo ấy. Nhưng vẫn là một lựa chọn để làm tinh thần phấn chấn hơn.
- Còn về việc so sánh với MMM Beach Walk thì tui thực sự không hiểu nổi luôn – với tui thì em đó toàn mùi dừa, ngọc lan tây với vanilla, mấy cái đó làm gì có trong Beach đâu.