Hương Hạnh Lê
Lạ thật sự luôn. Với cái sự "tấn công" dồn dập của petitgrain thì lẽ ra mình phải gạt em này sang một bên ngay lập tức rồi, nhưng không, nó lại cuốn cực kỳ. Kiểu cuốn đến mức mình muốn chốt đơn cả chai luôn ấy. Mùi này mang vibe kiểu Birkenstock hay L.L. Bean ấy nhỉ :) Cảm giác như mình phải đang đi leo núi, hoặc ít nhất là đang tạo dáng trong mấy cái catalog để giả vờ đi dã ngoại vậy. Mình biết là do sự kết hợp của các nốt thảo mộc, nhưng dù biết trước thì mình vẫn không cưỡng lại được sức hút của nó. Nói vậy không có nghĩa là mình muốn mọi người hiểu lầm Rosabotanica là mùi đất đâu nha. Không phải đâu, muốn thế thì phải có thêm cả đống patchouli ở đây rồi. Nhưng em này đúng kiểu "mộc mạc" theo một cách rất dễ chịu. Xịt lên không hề thấy bị bẩn hay nặng nề gì cả. Nó xanh mướt (nhờ lá sung và petitgrain), có hương hồng, và cảm giác rất sạch sẽ. Một mùi hương mang nét cổ điển, tập trung và đầy sức hút. Với mình, Rosabotanica không phải kiểu nước hoa "xinh xẻo" điệu đà, vì mình có đủ loại đó rồi. Điểm nhấn là petitgrain, hoa hồng, tiêu, bạch đậu khấu, lá sung xanh, và còn nhiều thảo mộc hơn cả danh sách liệt kê nữa. Có cả hương gỗ hòa quyện nghe rất chắc chắn nhưng mình không phân biệt rõ được. Điểm cần lưu ý là em này không hề ngọt, không béo ngậy, cũng chẳng "xinh xẻo" đâu. Tóm lại, đây là chân ái cho những ai không thích kiểu mùi "nước hoa" quá nồng nặc. Nhưng cảnh báo trước nha, không phải cứ thích mùi thảo mộc là dùng được đâu, mà là phải cực kỳ yêu chúng luôn ấy! May là mình thì lại cực kỳ mê, ít nhất là với em Rosabotanica này :)