Diệu Thuý Phan
Người ta giới thiệu cho tui Le Dix là một mùi hương phấn hoa với chút hương violet. Nhưng mà tui chả thấy violet đâu, cũng chỉ thấy có tí xíu mùi phấn thôi. Cái tui cảm nhận được rõ nhất lại là mùi hộp trang sức của mẹ tui hồi cuối những năm 50 – một trong những ký ức đầu đời của tui luôn ấy. Cái so sánh này không phải tui tự nghĩ ra đâu, tui đọc được trong review của Tessture trên makeupalley đó, mà đọc xong là nó gợi lại cái ký ức cũ kỹ đó một cách cực kỳ sống động. Hồi đó, tui hay lục lọi mấy món đồ trang sức của mẹ lúc bà ấy chuẩn bị đi chơi, rồi bị ấn tượng bởi cái mùi kim loại cũ – không hẳn là dễ chịu đâu, nhưng mà nó cứ cuốn cuốn kiểu gì ấy. Thời đó mẹ tui chủ yếu dùng đồ trang sức giả thôi – ví dụ như tui thích nhất là cái vòng cổ làm từ mấy hạt giống nhuộm màu xanh lá tươi rói nè. Le Dix mở đầu bằng một luồng aldehyde mạnh mẽ, kiểu như Chanel No. 5 vậy. Tui thì chưa bao giờ xịt nổi No. 5 cả – vì với tui nó cứ như mùi nước tiểu trên nhựa ấy – và may là Le Dix không bị vậy, dù lúc đầu nó mang cảm giác rất "đậm chất nước hoa" (nghe hơi mỉa mai nhỉ, cái hiệu ứng này giờ thì lỗi thời rồi, nhưng hồi Chanel No. 5 ra đời năm 1921 thì nó lại cực kỳ hiện đại, và đến lúc Le Dix ra mắt năm 1947 thì nó đã trở thành xu hướng phổ biến luôn rồi). Sau đó là một chút hoa khô dạng phấn, rồi đến mùi gỗ đàn hương khá là ổn, tạo nên phần thân chính của mùi hương. Nhưng cái vệt mùi kim loại đó cứ bám theo từ đầu đến cuối, làm tui thấy nó gợi nhớ kỷ niệm (kiểu hộp trang sức ấy) nhưng cũng cực kỳ lỗi thời (kiểu mấy món đồ trong hộp đó retro đến mức chỉ có thể dùng để phối đồ theo kiểu phá cách thôi). Nói chung là Le Dix rất thú vị để ngửi thử, chứ để xịt lên người hằng ngày thì tui không mặn mà lắm.