Sao em này lại bị đánh giá thấp thế nhỉ? Mình thấy nhiều người cứ bảo nó nồng quá (ngay cả mấy fan của Giorgio Beverly Hills cũng vậy!), rồi còn chê là mùi ẩm mốc, kiểu "mùi bà già" ấy. Mình biết Timeless có nét giống mấy dòng kinh điển như Youth Dew, nhưng là một người mê vintage, mình bắt đầu thấy mệt mỏi với cái mác "mùi bà già" trong mấy bài review rồi. Thường thì khi nói vậy, chẳng qua là vì mình không thích mùi đó nên muốn tỏ ra mình "sành điệu" hơn thôi, chứ mình chẳng hiểu sao lại cứ phải gắn mấy chai nước hoa mình không thích với hình ảnh các bà cụ tội nghiệp. Mà nói thật, mấy bà cụ mình biết thường chỉ thích mấy mùi hoa cỏ nhẹ nhàng thôi, chứ gặp cái độ đậm đà của Timeless chắc họ cũng không thích đâu.
Với mình, đây thực sự là mùi hương của sự đam mê, một trong những kiệt tác cũ mà Avon đã tạo ra trong thời kỳ hoàng kim, cùng với Topaze và Rare Rubies. Nó mang hơi hướng phương Đông và mùi nhựa cây (balsamic) rất rõ, chứ không phải kiểu Chypre thông thường. Nó làm mình nhớ đến em Opium yêu dấu, thực tế là hai em này có chung khá nhiều nốt hương: đào, hoắc hương, hổ phách, diên vĩ, nhựa opoponax, xạ hương, gỗ tuyết tùng và vanilla... Đúng là chúng có cùng một độ sâu tuyệt vời, có lẽ nhờ cái mùi khói của opoponax và sự ấm áp của hổ phách, tạo nên sự kết hợp giữa nét quyến rũ và sự cao quý mà mình thấy cực kỳ khó tìm được ở các dòng nước hoa bình dân ngày nay. Em này cũng có độ lưu hương và tỏa hương cực đỉnh đúng chất các dòng kinh điển của Avon. Mình yêu em nó thực sự, tiếc là ở nước mình không còn bán bản EDP nữa!