Pauline Đoàn
Mùi hương này làm mình phải tự hỏi một câu cực kỳ quan trọng: Ủa, bộ mình ngốc hả? Để mình giải thích nha: hồi còn đi học đại học, trong một đêm say xỉn ngớ ngẩn, mình vô tình ngửi thấy mùi nước hoa này trên một bạn sinh viên người Pháp đang trao đổi tại trường mình. Lúc đó mình mê cái mùi này kinh khủng, cứ bám theo xin bằng được tên nước hoa, thậm chí có lúc còn mếu máo vì thấy mình chẳng bao giờ đạt được cái "đẳng cấp quyến rũ kiểu con gái Pháp" như bạn ấy... (mấy đứa bạn mình phải an ủi thôi, vì mà, mấy bà say xỉn thì chỉ giỏi an ủi nhau thôi mà). Ký ức đó cứ ám ảnh mình suốt bao nhiêu năm, và sự cuồng nhiệt của mình dành cho chai này thì ngày càng tăng. Thế nên khi tình cờ thấy nó ở một sân bay tại Ý vào mùa hè này, dù biết thừa đây chỉ là một mùi hương bình dân và là bản dupe của Britney Spears, mình vẫn chốt đơn không cần suy nghĩ. Và giờ mình đã có nó. Và mình ghét nó. Nó chỉ là một mùi vanilla trái cây mỏng dính, kiểu ngọt như kẹo bông hay kem cam thôi. Thậm chí còn có chút hương hoa thoang thoảng đâu đó. Có thật là nó không? Có thật đây là thứ mùi hương tuyệt diệu mà mình đã ngửi thấy trên cô gái Pháp xinh đẹp năm nào không? Hay là do mình đã bị mê hoặc bởi một thứ cực kỳ tầm thường chỉ vì nó được khoác lên một người có khả năng biến mọi thứ trở nên cực ngầu? Hay là do sự kết hợp giữa men rượu, cái không khí lạnh lẽo của New York, mùi da thịt và cả hơi thở nồng mùi cồn đã biến cái mùi rẻ tiền này trở nên sang chảnh như tiền tỷ? Chúa mới biết được. Còn hiện tại, mình cứ bám lấy giả thuyết là mình ngốc đi. Từ nãy đến giờ nó vẫn đúng mà :P