Tú Thảo Tăng
Mình mê em này quá! Đây chắc chắn sẽ là mùi hương đặc trưng mới của mình. Độc đáo, nổi bật và rất dễ chịu. Thực sự là yêu không lối thoát luôn. Đã lâu lắm rồi mình mới tìm được một mùi hương khiến mình yêu đến thế!
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Mình mê em này quá! Đây chắc chắn sẽ là mùi hương đặc trưng mới của mình. Độc đáo, nổi bật và rất dễ chịu. Thực sự là yêu không lối thoát luôn. Đã lâu lắm rồi mình mới tìm được một mùi hương khiến mình yêu đến thế!
Tui vốn không mặn mà với hoa nhài trong nước hoa lắm vì thường nó hay bị gắt. Nhưng em này thì khác nha, nó giống như hoa nhài đang nở rộ trên đỉnh Olympus vậy đó. Kiểu huyền bí, lấp lánh, thanh thoát, say đắm, ngọt như mật và thực sự làm người ta ngỡ ngàng luôn. Quên cái kiểu hoa nhài tổng hợp nồng nặc khó chịu đi, đây mới chính là hoa nhài ở phiên bản đỉnh nhất. Tui không biết Amouage đã thêm thắt gì vào đó nữa, nhưng chắc chắn là họ đã nâng tầm bông hoa này lên rất nhiều. Lúc mới xịt là mùi hoa nhài mọng trái cây, sau đó mùi trái cây dịu lại rất nhanh. Tầm 2 tiếng sau là lúc thuốc lá và vanilla hòa quyện cùng hoa nhài cực kỳ mượt mà, tạo nên một sự kết hợp siêu đỉnh. Nó là kiểu hoa nhài hơi hướng trái cây (như lựu hay dâu rừng ấy) trên nền thuốc lá khô, nhưng không hiểu sao vẫn thấy rất creamy. Có thêm chút elemi tạo cảm giác thanh mát của cam chanh nữa. Giai đoạn giữa đến lúc hạ hương làm tui liên tưởng đến Shalimar Souffle de Parfum, nhưng ít phấn hơn và đậm chất "Amouage" hơn. Mấy đứa bạn tui dù không biết mùi này là gì cũng đều khen là nó có mùi nhang trầm và cái gì đó ngọt ngọt. Cảm giác em này giống như một phiên bản "nhẹ nhàng" hơn của Memoir Woman vậy. Với mấy bà đang tìm một mùi hương phức tạp, thú vị nhưng vẫn đủ nhẹ nhàng để dùng cho mùa ấm thì em này đúng là chân ái. Nghe bảo cảm hứng của em này là về sự giải phóng phụ nữ những năm 20. Không giới hạn, tự do tìm kiếm bản sắc cá nhân. Thời đó hoa nhài đại diện cho sự quyến rũ, đi kèm với ren, ngọc trai và cả khói thuốc nữa. Tui thấy Portrayal Woman thể hiện điều này cực kỳ hoàn hảo. Xài thử vài ngày rồi mới dám khẳng định là em nó quá đỗi lộng lẫy. Bà nào thích layer với da, vanilla, hạnh nhân hay gỗ thì cứ triển nhé. Mùi này làm tui nhớ tới hồ thiên nga, sự đối lập giữa thiện và ác, giữa Odette và Odile. Cả hai đều thanh tao, huyền bí và sang trọng, giống như cách mùi hương này dao động giữa sự sâu thẳm, bí ẩn của bóng tối và sự rạng rỡ, tươi mới của ánh sáng vậy.
Mới xịt lên thì tui thấy nó giống một phiên bản nhẹ nhàng hơn của Memoir women. Tầm một tiếng sau thì nó lắng xuống mùi kiểu nước hoa ngọt ngào của mấy ông chú lớn tuổi ấy. Kiểu như tui có thể tưởng tượng ông nội mình xịt mùi này luôn, thiếu mỗi chút hương oải hương nữa là chuẩn bài. Tui cũng từng trải qua đủ kiểu rồi nên khá rành mùi thuốc lá khô hay lá thuốc Backwoods. Nhưng mà cái này KHÔNG PHẢI nha. Nó giống kiểu mấy điếu xì gà nhỏ có vị trái cây của mấy hãng như Swisher Sweets hay White Owl ấy. Đây chính là mùi mà tui tưởng tượng về Habanita, chứ không phải mùi phấn rôm đâu. Có mấy nốt hương trái cây ngọt ở tầng đầu mà không thấy ghi trong thành phần. Tui không thích cái kiểu ngọt này lắm, thực sự là tui ước gì nó bớt ngọt lại. Càng về sau khi mùi lắng xuống thì lại càng thơm hơn. Lúc áp mũi sát vào cổ tay thì tui mới thấy có chút hương cay nồng, chứ để ở ngoài không khí thì không ngửi thấy. Nói chung là tui cũng hơi thất vọng một chút. Tui cứ ngỡ nó sẽ sang chảnh hơn cơ. Tui cũng mong là sẽ thấy được mùi hoa nhài, nhưng mà không, chả thấy tí hoa nhài nào trên da tui hết. Cảm giác như kiểu vừa bước chân vào một tiệm bán thuốc lá vậy. Mà thôi, cũng không đến nỗi tệ. Tui nghĩ là Chong đã thành công trong việc tái hiện cảm hứng từ những năm 20 và 80 rồi. Kiểu như một mùi thuốc lá pha chút trái cây mờ ảo vậy.
Tôi rất thích những chai nước hoa được thiết kế chỉn chu, và thật vui khi thấy em nó ở ngoài còn đẹp hơn cả trong ảnh với những chi tiết nhỏ đầy tinh tế. Đây là một cú "blind buy" (mua mù) hoàn toàn của tôi, nhưng phải nói là cực kỳ thành công nhờ sự độc đáo của mùi hương này. Các nốt hương được liệt kê không thực sự lột tả hết được mùi hương này. Tôi thề là hoa nhài không thể là nốt hương hoa duy nhất trong "con quái vật" này được. Tôi còn ngửi thấy cả hoa dành dành và nhiều loài hoa trắng khác nữa. Điểm tuyệt nhất là nốt thuốc lá không hề lấn át hay chiếm trọn mùi hương như trong chai Amouage Sunshine. Nó hòa quyện một cách mượt mà với các nốt hương khác, tạo nên một chút cá tính vừa đủ để bạn không cảm thấy như đang ngửi mùi gạt tàn thuốc. Tôi luôn cất em nó cẩn thận trong phần đế mềm của hộp, để em ấy đứng kiêu sa như một nữ hoàng trên kệ nước hoa của mình. Vâng, tôi có hẳn một bức tường nước hoa đấy, #perfumista.
Mình cảm nhận rõ mùi hoa nhài và vani rất ngọt ở đây, hoàn toàn không thấy mùi thuốc lá. Mình nhận thấy ở tầng hương cuối có một nốt gì đó rất gắt, giống như mùi cam chanh và khá khó chịu (mình nghĩ là từ nhựa elemi)... Mình không biết phải diễn tả thế nào nữa, nhưng đối với mình, nốt hương lạ hoắc đó thực sự gây khó chịu.
Tôi mua mù chai này tặng vợ vì bản thân đang có (và rất yêu thích) Portrayal Man. Vừa xịt ra, tôi liền bảo vợ: "Anh ngửi mùi này quen lắm. Hình như đây là mùi em hay dùng hồi thập niên 90". Chúng tôi đoán có lẽ là Donna Karen hoặc Jaipur, nhưng không chắc chắn 100%. Tuy nhiên, lớp hương đầu không kéo dài lâu. Khi chuyển sang tầng hương khô, nốt thuốc lá và vani bắt đầu trỗi dậy. Mùi hương ngọt ngào nhưng không bị quá gắt. Độ tỏa hương và lưu hương cực kỳ mạnh mẽ. Tôi vẫn ngửi thấy rõ mùi của cô ấy ngay sau khi cô ấy rời khỏi phòng. Thú vị là, bạn sẽ ngửi thấy mùi này rõ hơn khi đứng ở khoảng cách xa thay vì ngửi sát. Đây không phải là một chai nước hoa dành cho các cô gái trẻ. Portrayal Woman là mùi hương quyến rũ đích thực dành cho phụ nữ.
Mùi hương ngọt ngào, say đắm và có chiều sâu. So với phong cách chung của Amouage thì chai này rất nhẹ nhàng và nữ tính. Mình cực kỳ thích mùi này. Nổi bật nhất là hương nhài indolic và vanilla, nhưng được làm mượt mà hơn nhờ nốt nhựa elemi ẩn hiện ở phía sau. Mình không ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc, nhưng chắc là nó có hiện diện ở đâu đó. Đơn giản là mình không quen và cũng không thích nốt hương này cho lắm. Nhìn chung thì mùi này ổn, dù không phải là chai Amouage yêu thích nhất nhưng mình vẫn thích và sẽ nâng niu mẫu thử này.
Một mùi hương hoa nhài đẹp, mượt mà và ngọt ngào. Rất đáng yêu và tinh tế. Em này dùng được cho mọi mùa, kể cả mùa đông. Độ lưu hương và độ tỏa hương trên da mình ở mức trung bình. Thích chai này cực!
Mình cực kỳ thích cái "chất" riêng khó tả của nhà Amouage ẩn hiện dưới nốt hương nhài! Portrayal Woman mang lại cảm giác giống như Mon Jasmin Noir nhưng mọi góc cạnh sắc sảo đều được làm mềm mại và mượt mà hơn. Một sự cân bằng hoàn hảo giữa hương nhài rạng rỡ, tươi sáng cùng chút ngọt dịu từ nhang và thuốc lá.
"Các cụ bà" không phải là một chủng tộc riêng biệt và họ cũng chẳng có một mùi hương đặc trưng nào cả, bất chấp những gì mà một vài perfumista cứ khăng khăng cho là vậy. Đó cũng là một cách mô tả lười biếng, và thậm chí là cố tình thô lỗ. Nó là một phần của xu hướng hạ thấp và coi thường phụ nữ, và đúng vậy, phụ nữ cũng thường làm thế với nhau. Thay vì cứ liên tục chỉ trích các cụ bà, có lẽ chúng ta nên bắt đầu cảm ơn họ, vì nếu không có họ thì chúng ta đã chẳng thể tồn tại ở đây. Theo quan điểm của tôi, thà cứ mang mùi hương của một "cụ bà" còn hơn là trở thành một kẻ ngạo mạn và phân biệt tuổi tác. Hết than vãn rồi nhé. À mà này, chai nước hoa này thực sự tuyệt vời. Hương nhài ngọt lịm như siro, hòa quyện cùng thuốc lá ngọt và khói. Cảm giác như cả một không gian speakeasy thu nhỏ trong một chai nước hoa vậy.