Chỉ có con nhện mới an toàn trong mạng lưới của nó thôi ★★★★★
Nói thật là trong cả trăm chai mình từng thử qua bao năm nay, Memoir Woman chắc chắn là mùi hương được mọi người khen nhiều nhất luôn. Điều thú vị là mình mới xịt em này chưa đến 10 lần, vậy mà có hôm mình nhận được tận 5 lời khen, đặc biệt là mấy ông con trai cứ bị "cuồng" em này ấy. mình không có kiểu nói quá lên như Jeremy Fragrance để bảo đây là một siêu phẩm đâu, nhưng mà lời khen chính là minh chứng rõ nhất cho việc một mùi hương hợp với cá tính và hóa học cơ thể mình đến mức nào. mình hoàn toàn đồng ý với số đông là Memoir cực kỳ lộng lẫy, xịt em này lên là thấy tự tin hẳn. Đúng kiểu yêu ngay từ cái ngửi đầu tiên luôn.
Lần xịt đầu tiên làm mình hơi nhớ đến Poison (mình có dùng và biết rõ dòng Poison vintage), vì Memoir cũng có cái vibe trái cây màu tím vừa chua nhẹ vừa mọng như mứt vậy. Nhưng Poison thì ngọt và nồng mùi xạ hương - huệ trắng hơn, còn Memoir lại đi theo hướng cay nồng khô ráo với hương nhài hơi hướng animalic. Một mùi khác cũng hiện lên trong đầu mình là Lolita Lempicka, vì nó cũng có nốt anh đào chua ngọt kết hợp với mùi cam thảo - hồi xanh đậm kiểu giống rượu absinthe, y hệt Memoir. Nói một cách đơn giản thì Memoir vừa có cái sự "độc hại" đầy quyến rũ của Poison, vừa có sức hút dịu dàng của Lolita Lempicka – một mùi hương cứ kéo người ta lại gần hơn, gần hơn nữa nhưng chẳng bao giờ thực sự để lộ ý định của mình. Nó bí ẩn theo đúng nghĩa đen luôn. Về các nốt hương thì mình thấy nó hơi khác so với dự đoán ban đầu. Nổi bật nhất là mận và quế ở tầng hương đầu, rồi đến thuốc lá, hoa nhài và rượu absinthe ở tầng giữa, và cuối cùng là lớp nền da thuộc - xạ hương chồn đầy táo bạo.
mình cũng muốn nói thêm là nếu Poison hay Lolita Lempicka được xây dựng cực kỳ tinh tế và có bản sắc rõ ràng, thì Memoir lại có phần hơi "lộn xộn" và đập thẳng vào mặt mình bằng rất nhiều nốt hương mạnh mẽ, cứ như đang tranh nhau gây chú ý vậy. Nghe thì có vẻ như là một lời chê, nhưng mình lại nghĩ đó chính là điểm mấu chốt làm nên sức hút. Nó không hoàn hảo, y hệt như một con người thật vậy, và nó chẳng ngại phô diễn sự không hoàn hảo đó ra. Kim cương thì vĩnh cửu nhưng con người chúng ta thì không, và chính những khiếm khuyết làm nên tính người lại là thứ khiến ta được yêu thương và ám ảnh. "Lộn xộn" ở đây không có nghĩa là một mớ hỗn độn đâu nha. Bình thường mình hay chuộng mấy mùi hương mượt mà, hoàn hảo đến mức khó chạm tới, nhưng ở Memoir, cái sự không cấu trúc đó lại mang đến một cảm giác tươi mới, đầy sức sống dù mang tông mùi Gothic. Memoir không phải mùi của một hình mẫu ảo tưởng, nó là mùi của một con người thực thụ đang sống. À, mà mình đã nói là em này cực kỳ sexy chưa nhỉ?