Tưởng tượng nha, bạn bước vào một căn phòng, ngoài ban công là rèm nhung đỏ thẫm với những bụi hoa mộc tê xanh mướt. Trong phòng là chiếc bàn ăn bằng kính chân vàng, trên đó đặt một bó hoa nhài khổng lồ, một đĩa mơ, rồi cả một chiếc bánh thơm nức mùi thảo quả, và không khí thì thoang thoảng chút khói.
Với tui, em này là sự kết hợp giữa hoa nhài, hoa mộc tê và thảo quả – một tổ hợp mà tui không ngờ là lại đỉnh đến thế. Tui ngửi thấy vị ngọt của mật ong xen lẫn chút khói của thuốc lá. Dù mũi tui cũng chỉ là dân nghiệp dư thôi, nhưng vẫn cảm nhận được là em này quá phức tạp để có thể gói gọn trong vài chữ. Ngon, bí ẩn, nồng nàn, ngọt ngào, cay nồng, mượt mà, thanh lịch và cực kỳ lôi cuốn. Tui thề là tui còn mơ về mùi hương này luôn á.
Mấy hôm trước tui còn tính bán em nó đi vì ít khi dùng tới. Vậy mà từ hôm qua, cứ hít hà là thấy mùi này thoang thoảng đâu đây. Lúc đầu tui kiểu "ủa mùi này quen quen", rồi mới nhận ra đó là Journey Woman. Tui ở nhà cả ngày mà, trong khi em nó vẫn đang nằm yên trong cái hộp vàng lộng lẫy trong tủ. Sao mà kỳ vậy ta? Cái mùi này nó ám ảnh lắm, không quên được đâu. Ít nhất là với tui, tui chưa từng ngửi thấy cái gì giống vậy luôn. Đây là lần đầu tiên tui gặp tình trạng này: ngửi thấy mùi nước hoa chỉ bằng trí nhớ thôi đó.
Tui biết có thể nhiều người sẽ không thích vì nó hơi khó cảm, bản thân tui cũng chẳng hiểu hết được, nhưng nó có cái gì đó rất đặc biệt, độc nhất và cực kỳ khó quên. Có thể bạn không đồng ý, nhưng chắc chắn bạn sẽ nhớ về nó. Cái sự ngọt ngào của mật ong quyện với mùi khói cứ bám lấy khứu giác mãi không thôi. Nó bao bọc và mê hoặc mình một cách nhẹ nhàng, không hề ồn ào hay phô trương. Tui nhận ra là tui bị em ấy "bỏ bùa" mất rồi, không nỡ rời xa luôn.