Trang Đinh
Mình xịt em này khi đang chuẩn bị đi chơi, và nó làm mình thấy buồn vô cùng, cái kiểu buồn mà người ta hay nói về những thứ mang tính bi kịch ấy. Ký ức cuối cùng của mình với mùi hương này là những lúc lang thang phố xá lúc 4 giờ sáng của hai năm trước – một kỷ niệm hạnh phúc nhưng lại gắn liền với những người bạn mà giờ mình chẳng còn liên lạc nữa. Mình biết xịt em này là một sự mạo hiểm, và một phần lý do mình dùng nó là để tìm lại cảm giác cũ, nhưng cuối cùng nó chỉ nhắc mình nhớ về con người mình lúc bấy giờ. Lúc đó mình đang cố gồng mình theo một lối sống mà mình biết rõ là không hề thuộc về mình, cứ giả vờ là mình ổn dù sâu bên trong đầy sự bất an. Cảm giác đó cứ thế len lỏi vào hiện tại, khiến mình bắt đầu suy diễn về ngoại hình, thấy mình mặc đồ quá trang trọng và chỉ muốn tẩy sạch lớp trang điểm đi cho xong. Mình đã cố gắng ngồi lại với cái sự lạnh lẽo đầy áp đảo của mùi gỗ trôi đó để xem mình có thể thích nó không, nhưng đến một lúc nào đó, mình buộc phải đi rửa sạch nó. Dù đã rửa nhưng mùi vẫn không mất hẳn, vì nước hoa Amouage vốn rất mạnh, mình chỉ có thể làm nó nhạt đi thôi. Chẳng hiểu sao mình lại nghĩ đây là mùi để xịt đi chơi nữa. Đúng như mô tả, đây là một mùi hương cực kỳ cô độc. Người phụ nữ của mùi hương này giống như một ẩn sĩ, một người đang trên hành trình hướng nội và cần tách biệt khỏi đám đông. Cô ấy tìm đến biển để kết nối với nguồn năng lượng nguyên thủy, mạnh mẽ của những con sóng – thứ nhịp điệu lên xuống gợi nhắc về chính cuộc đời cô. Đây không phải là một người phụ nữ trẻ, và cô ấy cũng chẳng mong đợi những giây phút ở bờ biển này sẽ luôn êm đềm. Cô ấy đã đi qua những "đêm tối của tâm hồn", nên chẳng còn bất ngờ trước những ký ức đau buồn nữa. Cô ấy đã quen với việc những cơn gió quật mạnh vào cánh buồm, và dù điều đó khiến cô ấy trở nên lạnh lùng hơn, nhưng cũng giúp cô ấy thông tuệ hơn nhiều. Cô ấy đã rời xa hình ảnh về người phụ nữ mà cô ấy từng nghĩ mình "nên" trở thành đến mức chẳng còn nhớ rõ gương mặt mình nữa. Cô ấy không còn thấy việc duy trì hình ảnh đó là cần thiết, và theo cách đó, cô ấy đã được tự do. Cô ấy thấu hiểu một sức mạnh lớn lao hơn chính mình – một thực thể cổ xưa, dịu dàng nhưng đầy uy quyền đã nhào nặn nên hình hài trái đất, đã sinh ra cô và tất cả mọi người. Cô ấy nhìn vào đại dương để nhắc nhở bản thân về con người thật sự ẩn sau lớp da thịt đang dần già đi, để nhớ lại cách sống hoang dại và không bị ràng buộc. Giống như nước, chẳng gì có thể kìm hãm được cô ấy. Để át đi mùi hương này, mình đã phải xịt thêm một mùi khác thân thiện và dễ gần hơn. Ngay cả khi đã cố rửa sạch, mình vẫn thoang thoảng ngửi thấy em nó suốt cả đêm. Nếu dùng với liều lượng nhỏ thì em nó dễ chịu hơn nhiều, và mình cũng nhớ ra lý do vì sao mình từng thích nó. Đây là một mùi hương tuyệt đẹp, nhưng nó không hề nhẹ nhàng, và có lẽ mình không chắc là mình sẽ xịt lại lần nữa. Nhưng mình nghĩ nó sẽ rất tuyệt cho bất kỳ ai đang trên hành trình tìm hiểu bản thân một cách chân thực nhất. Những người không bị khuất phục bởi sự cô độc trong hành trình đó, thậm chí còn thấy nó có chút gì đó đầy phấn khích. Họ muốn dành không gian cho những khao khát thực sự của mình – không phải những khao khát mà người khác áp đặt khiến họ đau đớn, mà là những khao khát thực sự bị chôn giấu sâu bên trong. Họ biết hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng nó sẽ khiến họ cảm thấy mình đang thực sự sống, và họ đã sẵn sàng cho điều đó. Có lẽ vào một dịp khác, mình cũng sẽ sẵn sàng.